Tình cờ lúc đó tôi đã viết cho em
[…]
Làm thế nào cho em hôn tôi cay đắng và môi lạnh tê
Làm thế nào cho tôi hôn em tôi khóc
Làm thế nào tôi nhìn được em rất lâu rất lâu
Làm thế nào cho tôi xấu xí đừng yêu em.
[…]
Làm thế nào cho em hôn tôi cay đắng và môi lạnh tê
Làm thế nào cho tôi hôn em tôi khóc
Làm thế nào tôi nhìn được em rất lâu rất lâu
Làm thế nào cho tôi xấu xí đừng yêu em.
[…]
Gương chung thuỷ với lược đời, hãy chải
Cho dài thêm nao nức ở trong tôi
Cho tình bền dù người chẳng rẽ ngôi
Mà vẫn thẳng đường đi vào vĩnh cửu
Tha thiết quá, khiến tôi thành bận bịu
Đến tức cười vì chỉ ngóng, trông thôi
Tin không về. Tôi cúi hỏi bàn tay
Buồn ghê nhỉ. Ngón nào đang thở dốc?
[…]
[…]
Trọc phú ti toe bàn thế sự
Ðĩ già tấp tểnh nói văn chương
Ðã coi đồng bạc như non Thái
Lại học đòi theo thói Mạnh Thường
Lẳng lơ đi võng, đi tàn cả
Gái chính chuyên kia đứng vệ đường
Ðất đổi hoa màu, nhà đổi chủ
Trâu quên mục tử, ngựa quên chuồng
Thay đen đổi trắng bao canh bạc
Vẽ nhọ, đeo râu mấy lớp tuồng
Trói vo hồn lại ba đồng bạc
Bán rẻ đời đi nửa đấu lương
Chao ôi! Giả dối, ôi mai mỉa!
Sống chật phồn hoa một lũ Mường
Chị ơi, tất cả là vô nghĩa
Chả nhiễu điều nào phủ giá gương
[…]
Thưa rằng người đã quên tôi
Tôi về chơi với ngọn đồi cỏ may
Một đường hang, một dấu giày
Một người ngồi, một tháng ngày bóng nghiêng
Cảm ơn người trái đào tiên
Tôi về lãng đãng nơi miền cỏ gai
Cỏ gai hoa thắm mặt người
Trinh nữ ơi, trinh nữ ơi! Tôi buồn
[…]
[…]
Anh lại thấy một trời xưa đã cũ
Đã đi về cùng với gót chân em
Đã đi qua cùng với cánh tay mềm
Anh mở miệng không nói lời nào cả
Vì bất chợt thấy môi cười em ạ
Vì vui mừng xa lạ bỗng quen nhau
Vì vu vơ vui sướng ngó pha màu
Cây im cỏ nước cợt cồn đùa cát
Và vạn vật rủ rê nhau bát ngát
Dàn mênh mông vây bủa gió xa bay
Anh đến bên em ghé sát mi mày.
Bàn chân bước nghe một lần sóng dậy
Sắc khuynh thành một thuở động binh đao
Người lên ngựa ngoảnh đầu về có thấy
Bờ xa bay tuyết bạch phủ sương đào.
Vì mong đợi ngày về xuân hối hả
Ở bên mành thỏ lặn bóng ngàn dâu
Sầu lục thúy sầu thu sen thủy tạ
Mộng hoa đầu trong nước ngập theo nhau
[…]
[…]
Em ở lại với đời ta em nhé
Em đừng đi. Cho ta nắm tay em
Ta muốn nói bằng thơ bay nhẹ nhẹ
Vào trong mơ em mộng giấc êm đềm
Ta sẽ đặt mười ngón tay lên mắt
Để nhìn em qua khe hở du dương
Vòng theo máu hai vòng tay khép chặt
Ồ thưa em ta thấy mộng không thường.
[…]
Có nhớ không em một hạt bụi đường
Vướng đâu đó trên cuộc tình sương khói
Chiều tàn phai hoa vẫn dậy mùi hương
Ngày tháng lụn vẫn còn trưa tháng Bảy
Đời cứ xuôi theo một dòng nước chảy
Xin nhắc em một thuở đứng bên cầu
Tình trăm năm bờ bãi hoá nương dâu
Vẫn lắng xuống chất bụi vàng óng ả.
[…]
Con nước đó đã bao lần sóng vỗ
Chút tàn phai đậu xuống mép chân cầu
Chút sầu đau đọng lại giữa hồn nhau
Anh giữ lấy để mùa xuân xanh lá.
[…]
Thêm một năm, thêm mùa xuân nhạt
Chỉ có rượu nồng cay cuống tim
Cuống tim co thắt, đời luân lạc
Gọi ‘cố hương ơi’! một tiếng chìm.