Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bài thơ của một người yêu nước mình

    Tác giả:

    […]

    tôi yêu đất nước này cay đắng
    những đêm dài thắp đuốc đi đêm
    quen thân rồi không ai còn nhớ tên
    dĩ vãng đè trên lưng thấm nặng
    áo mồ hôi những buổi chợ về
    đời cúi thấp
    giành từng lon gạo mốc
    từng cọng rau, hột muối
    vui sao khi còn bữa đói bữa no
    mẹ thương con nên cách trở sông đò
    hàng gánh nặng phải qua cầu xuống dốc
    đêm nào mẹ cũng khóc
    đêm nào mẹ cũng khấn thầm
    mong con khôn lớn cất mặt với đời

    tôi yêu đất nước này khôn nguôi
    tôi yêu mẹ tôi áo rách
    chẳng khi nào nhớ tuổi mình bao nhiêu

    […]

  • Những chiếc lá rơi

    Tác giả:

    […]

    – Anh có nhớ Macxen Macsô
    cái ông hề tóc bạc
    có gương mặt rất buồn rất cô đơn?
    anh có nhớ một người đùa bỡn
    với cái mặt nạ cười
    rồi không sao cởi được
    đau đớn mệt nhoài kiệt sức
    tuyệt vọng ôm vai, cái mặt vẫn cười?
    anh có trông con ốc
    suốt đời mang cái vỏ của mình
    nhưng cất đi gánh nặng trên lưng
    nó cũng không sống nữa?

    – Em như con chim say nắng gió
    luôn làm bị thương chính đôi cánh của mình

  • Dù cỏ lãng quên

    Tác giả:

    […]

    Em đã đi rồi
    Anh làm sao sống như xưa được nữa?
    Nơi anh ngỡ chân trời
    Nơi mỏng manh đứt rời như sợi chỉ
    Nơi bóng mát êm đềm anh đến nghỉ
    Nay gió lồng suốt đêm
    Em phá tung khung cửa khép nghiêng
    Hết bình tĩnh anh chỉ còn náo động
    Mắt chán hết mọi sắc màu thường gặp
    Ngực quay cuồng bao khát vọng đầu tiên

    […]

  • Lời cuối

    Tác giả:

    […]

    Xanh trên đời chốc lát
    Mà tình cờ gặp nhau
    Vừa ngắn ngủi vừa dài lâu
    Lúc tan xuống, lại mỗi người mỗi ngả

    Dù sướng vui, dù buồn khổ
    Hãy yêu anh
    Như hôm nay là ngày cuối cùng
    Mỗi hơi thở đều không lặp lại
    Mỗi khoảnh khắc trong mắt ta chói lọi
    Một đồng hoa

    […]

  • Miền Trung (Trích đoạn trường ca Trầm tích)

    […]

    Miền Trung
    Bao giờ em về thăm
    Mảnh đất nghèo mùng tơi không kịp rớt
    Lúa con gái mà gầy còm úa đỏ
    Chỉ gió bão là tốt tươi như cỏ
    Không ai gieo mà trắng mặt người

    Miền Trung
    Eo đất này thắt đáy lưng ong
    Cho tình người đọng mật
    Em gắng về
    Đừng để mẹ già mong.

  • Em (II)

    Tác giả:

    […]

    Thời ki bịch thảm thương của những nàng Juyliét đã qua rồi
    Chúng ta có hai bàn tay để gìn giữ vun trồng làm việc
    Đường xa lắm mà đời người thật ngắn
    Phải có sức lực và lương ăn cho mỗi chuyến đi
    Phải hiểu thấu mọi điều để thắng nỗi hoài nghi
    Để sống với đời thường và sống cùng giấc mơ phía trước
    Dù sao cuộc đời đã dành em lại cho anh
    Điều mong ước đầu tiên điều ở lại sau cùng
    Chúng ta đi bên nhau trên mặt đất
    Dẫu chỉ riêng điều đó là có thật
    Đủ cho anh mãi mãi biết ơn đời.

  • Có những lúc

    Tác giả:

    […]

    Tôi biết làm gì tôi biết đi đâu
    Tôi chẳng còn điếu thuốc nào
    Đốt lên cho đỡ sợ
    Yếu đuối đến cộc cằn thô lỗ
    Tôi xấu xí mù loà như đứa trẻ mồ côi
    Tình yêu trong lòng tôi chẳng ích lợi cho ai
    Những gì mọi người cần, tôi chẳng thiết
    Tôi khao khát yêu người
    Mà không sao yêu được
    Cuộc đời như một mụ già dâm đãng
    Một núi giây thừng bẩn thỉu rối ren
    Tôi chán cả bạn bè
    Mấy năm rồi họ chẳng nói được câu gì mới
    Tôi bỏ ra đi, họ ngồi ở lại
    Tôi đi một mình trong phố vắng ban đêm
    Tôi chẳng dám về gian phòng nhỏ của em
    Tấm áo đẹp của em và chiếc đồng hồ em xinh xắn
    Mặt tôi âm u như khu rừng rậm
    Nghe em cười giữa bè bạn đông vui.

    […]