Bài thu ca cuối cùng
[…]
Cây trơ cành héo hắt,
Se sắt bóng thời gian.
Ngọn gió hoang lay nhẹ cánh lá vàng
Còn lưu luyến trên thân đàn vỡ nát.
[…]
Cây trơ cành héo hắt,
Se sắt bóng thời gian.
Ngọn gió hoang lay nhẹ cánh lá vàng
Còn lưu luyến trên thân đàn vỡ nát.
Cha em là công nhân sở điện Bờ Hồ
Điện là bạn của người Hà Nội
Nên cha vắng lâu rồi bà con còn nhắc hỏi
Cây cột đèn đầu phố rõ cao
Dây gánh nặng hai vai xà sứ
Giống dáng đứng cha em làm sao
Trạm biến thế gần ngã tư Hàng Đào
Cửa sắt suốt ngày im khóa
Mà dòng điện vẫn chia đều mọi ngả
Con nhớ dáng ngồi lặng lẽ của cha
[…]
Em đi rồi, chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một chiều cớm nắng
Nhấm chùm hoa không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường.
Trước mặt tôi là hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế
Những bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi…
[…]
[…]
Anh lấp trong em một đáy vực sâu
Lại chất lên trùng trùng đá núi
Nỗi buồn dâng thành sông
Nước mắt tràn thành suối
Mà vì sao em vẫn lại yêu anh
Tình yêu em như khu vườn xanh
Lá níu lá
Cành ôm cành tha thiết
Không bao giờ muốn nói lời chia biệt
Chẳng bao giờ em muốn mất anh đâu
[…]
[…]
Em về đi…
Bóng nhỏ cuối con đường
Tờ giấy trắng rơi từ vở cũ
Giọt mực tím tròn vo nằm ủ rũ
Viên phấn bỗng nhiên lăn vỡ trên sàn
[…]
[…]
Cho anh cầm mãi tay em nhé?
Hình như là quán đã vơi người
Hình như là gió xa lòng phố
Hình như là môi lại nhớ môi…
[…]
Ðời đang bão khi không chìm lặng ngắt
Như cành khô nằm chết đáy sông sâu
Ðời đang dậy sóng thần lên bát ngát
Bỗng vùi yên đáy biển một thân tàu
[…]
[…]
Rừng đất khách bạt ngàn màu áo trận
Xong hiệp đầu mây núi đã bâng khuâng
Hào khí bốc đủ mười thành chất ngất
Chuyện vá trời coi đã nhẹ như không
[…]
[…]
Xuôi tay nhắm mắt một mình
Cùng đinh thì vẫn cùng đinh là cùng
Thế gian muôn sự của chung
Công bằng là lúc ta không còn gì
Cũng là cát bụi thiên di
Kẻ ăn không hết người đi vật vờ
Bàn tay mà nắm ước mơ
Xòe ra năm ngón dại khờ cả năm.
[…]
Đồng nghiệp tôi mái tóc đã phai màu
Giọng nói khàn như dây đàn cũ
Có hiểu điều ấy chăng, bụi phấn biết nghiêng mình lễ độ
Không rơi vào lồng ngực trái tim trong
Các em mở ra những trang-giấy-ruộng-đồng
Tôi cúi xuống gieo vào hạt-chữ
Có giọt mồ hôi và cả dấu tay mình ấp ủ
Lặng thầm nói với mai sau
Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau
Như nhà nông bốn mùa lấm đất
Viên phấn tự mài mòn chết đi để đâm chồi lẽ thật
Nhẹ nhàng ơi cái chết vô tư
[…]