Ngày xa
Em nào hiểu giữa cơn say
Ta chiêm bao thấy một ngày rất xa
Tình không không cửa không nhà
Lòng như mây trắng bay qua biển chiều
Sẽ tan vào cõi tịch liêu
Một đời cát bụi cuốn triều bão lên
[…]
Em nào hiểu giữa cơn say
Ta chiêm bao thấy một ngày rất xa
Tình không không cửa không nhà
Lòng như mây trắng bay qua biển chiều
Sẽ tan vào cõi tịch liêu
Một đời cát bụi cuốn triều bão lên
[…]
Em đừng trở lại đừng trở lại
Tôi kẻ tù chung thân khổ sai
Còn phỏng hai tay từng kỉ niệm
Cuộc đời hôm nay và ngày mai
Xứ sở tình yêu em bằng hữu
Ôi những nàng tiên xưa mất rồi
Tôi ôm sự sống thèm đau đớn
Linh hồn ơi linh hồn tôi ơi
Khi tôi chết tôi từ bỏ Chúa
Tội lỗi muôn đời tôi xin mang
Tôi thù lô cốt thù dây kẽm
Cho tôi vòm trời xanh thênh thang…
[…]
Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa
Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng
Bây giờ còn nhớ hay không
Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi.
Có thể chiều nay mưa to trên quãng đường tôi đi
Và tàu không khởi hành trễ hơn nửa phút
Và tôi không đủ ba đồng lấy giấy vào ke
Và bàn tay em chết đuối…
Có thể là tôi sẽ đứng nhìn theo mãi mãi
Những đám khói tàu mệt lả
Ngôi nhà cũ
Khung cửa thôi mở ra tấm màn che thưa mỏng lạt màu
Vòng tóc mun da muốt mắt
Và dòng sông dòng sông nào mang tên hai đứa hôm nay
[…]
[…]
Bấy nhiêu năm xa cách đã bao ngày
Từ xứ lạ, ta về đây chốn cũ
Nhìn cho rõ mặt mày
Bạn xưa còn mấy đứa?
Ôi, tóc trắng đã như mây
Mộng đời thôi đã lỡ
Gọi một cơn say mong được cười nghiêng ngửa
Sao nước mắt ngươi đầy,
Sao nước mắt ta chan?
Vầng trăng em đứng giữa trời
Lỡ rơi ngàn mảnh gương ngời mặt sông
Ngày tràn đêm vỗ lên bông
Mình ta khua động cả dòng tịch liêu
[…]
[…]
Nhặt được đồng xu cùn gỉ cuối sân
Ngỡ chạm phải tay mình ngày thơ ấu
Những dấu chân lún sâu như lỗ đáo
Từng kiếp người mở mắt… thấy đôi chân cò lội nước mênh mông
Nơi chó đá đầu làng sủa những con trăng
Có tiếng gọi nghe buồn như củi ướt
Thương quê nghèo mẹ tôi ra bến sông
Vớt những câu ca chưa tan vào nước
[…]
[…]
Vụng Ông Lão nuốt người… vực Tôm sôi ùng ục
chúa lêu lổng là anh chàng Từ Thức
những bến sông chưa biết đã thuộc lòng
Chợ Bồng… Cẩm Thuỷ… Ngã Ba Bông
Bà tôi lặn lội bên sông
lả lá chè xanh xuống đò lên chợ
mẹ tôi gồng gánh thay chồng
da bánh mật mòn tre bánh tẻ
Cha tôi mải mê lang bạt kỳ hồ
xây rồi bán nếp nhà không văn tự
phủi tay về đẩy xe thồ
ngán ngẩm những con đường mệt lử
Chú tôi nướng nửa đời biệt xứ
nước mã hồi xin tí đất cắm dùi
cóc chết ba năm quay đầu về núi
khệnh khạng hát câu xin lỗi chân trời
[…]
Tháng giêng, tôi nhớ dịu dàng
Sầu đông chưa tím, nắng vàng đang non
Tháng giêng rét mướt vẫn còn
Còn ai đan áo mắt mòn chân mây?
Tháng giêng mưa lẫn vào cây
Cây thơm vào tóc, tóc bay vào mùa
Hội làng kẻ đón người đưa
Dịu dàng, tôi đợi sao chưa thấy về…?
[…]
[…]
Mơ thấy em trong lành
Như ngày mười sáu tuổi
Mơ thấy con người trên mặt đất
Nắm tay nhau
Ác-lơ-canh khổ nghèo
Thổi ống sáo dưới màn nhung đỏ thắm
Đông-ki-sốt tả tơi
Đi chiến đấu cho đời
Như con tàu nối bờ và biển cả
Những bài thơ mãi mãi ra khơi.