Hai giây
[…]
Ôi! cái hành tinh chật chội thủ đô to
Dày phấn sáp, mỏng áo quần đúng mốt
Bom đạn như non, của tiền như nước
Mỗi trẻ nhỏ chết nghèo
trong nháy mắt
hai giây!
[…]
Ôi! cái hành tinh chật chội thủ đô to
Dày phấn sáp, mỏng áo quần đúng mốt
Bom đạn như non, của tiền như nước
Mỗi trẻ nhỏ chết nghèo
trong nháy mắt
hai giây!
Người lính già Việt Nam
Vừa mới chết đêm qua
Trên đường phố San Jose bụi bặm
Anh đã đi bao nhiêu nghìn dặm
Ðến nơi đây chỉ để chết âm thầm
Không một phát súng chào
Không cả một người thân
Không ai nói với anh một lời tiễn biệt.
Người lính già Việt Nam
Như con thú hoang lạc loài
Trên freeway nhộn nhịp
Một tiếng rên thảng thốt chảy trong mưa
Một chiếc lá cuốn đi theo cơn gió cuối mùa
Một tiếng nấc rã rời trong đêm vắng.
Vợ anh đâu?
Sao không về đây vuốt mắt
Con anh đâu?
Sao không đến vấn khăn tang
Anh ra đi như anh đến
Rất vội vàng
Chẳng còn ai trên đời để khóc.
[…]
[…]
Ngày cũ đã buồn hương chiến tranh
Một phen từ giã khói tan tành
Ta cùng ôm mối hờn phiêu bạt
Bỡ ngỡ bên trời. Sao vắng tanh.
[…]
Rồi vậy đó gió ngàn không đếm tuổi
bụi qua đầu nghe tóc gọi tri âm
mùa năm trước năm nay còn tắm gội
thấu xương da đoàn tụ mãi trăng rằm
Ừ có lẽ ngược xuôi từng hẻm chợ
cuộn sông hồ mê mải sóng qua tay
bờ ruộng cũ mắt về giăng thước thợ
biết đâu chừng cá quẫy cạn đêm nay.
[…]
Thử viết một bài thơ
Về con cá đang bơi, bông hoa đang nở
Bước chân đang đi, khuôn miệng đang thở
Về người bên trái đang yêu, người bên phải thất tình
Về ly trà đá trong veo
Chiếc nón bảo hiểm dỏm đội đầu
Về ông già móm mém không râu
đứng đợi ta ăn hết đĩa cơm rau chìa tờ vé số
[…]
Em có về thôn trăng,
Khúc sông cửa võng vắt qua làng như lụa,
Phù sa in mặt người lam lũ,
Truân chuyên vạt sóng đời người
Mực mồng tơi nhoè tím tuổi thơ tôi
Một tuổi thơ khét nắng,
đầu trần chân đất,
đòn roi.
Ký ức hình mảnh cháy cơm sót lại đáy nồi,
Phên dại rách mẹ lấy lưng che chỗ gió,
Là những ngày mưa xé nát bươm con ngõ,
rau tập tàng thay cơm.
[…]
Chiều hôm, đón mát cổng làng,
Gió hiu hiu đẩy mây vàng êm trôi.
Đồng quê vờn lượn chân trời,
Đường quê quanh quất bao người về thôn.
Sáng hồng lơ lửng mây son,
Mặt trời thức giấc, véo von chim chào.
Cổng làng rộn mở. Ồn ào
Nông phu lững thững đi vào nắng mai.
[…]
Có những cơn điên xé được đời,
Những cơn quằn quại máu tanh hôi,
Mà hồn rít lại rồi căng thẳng,
Chờ nuốt không gian xuống khắp người.
Ôi! những bàn tay cấu lấy tay,
Và vò nát ngực, sóng lung lay
Nghìn muôn tia lửa ngầu trong mắt,
Rung cả thân mình, chuyển cả mây.
[…]
[…]
Em trở lại giọt nước mưa tươi mát
Làm trong lành bầu không khí xung quanh
Tôi nhìn em, đôi mắt sáng long lanh
Trong vũ trụ người Tsigan rực lửa.
Em không hát bài ca bi tráng nữa
Không còn buồn nhảy dưới mố cầu hoang
Sau màn nhung trong ánh sáng huy hoàng
Em xinh đẹp như bà hoàng xứ mộng!
[…]
Mây thu mắt rừng chớp rộ
Cơn nguồn tóc đổ phố muôn chim
Một đàn con chữ lội xanh sông tìm
Chiều phơi đòng
đôi búp chữ lim dim
Ngõ trắng hoa đồi rạng đỏ