Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Hoa chanh

    Tác giả:

    […]

    Nhà em có một giàn trầu
    Lá tốt xanh trùm bể nước
    Vườn bên anh, lối vào ngõ trước
    Hoa trắng ngần thơm một gốc chanh.

    – Năm xưa
    Hai đứa chúng mình
    Rủ nhau đánh bò lên núi
    Để mình em chăn, anh đi tìm ổi
    Nón em quả chín thơm vàng.
    Hun hút gió lùa những buổi chiều đông
    Em thổi nùn rơm chín hồng đôi má
    Anh bẻ thêm nhiều củi nữa
    Bốn bàn tay ấm lửa những chiều
    Trong xóm nhỏ thân yêu

    Năm tháng
    Nắng mưa
    Chiêm, mùa đổi vụ.
    Hoa chanh bao lần thay nụ
    Tay em giờ cấy lúa đã nhanh.
    Mắt nhìn thăm thẳm trời xanh
    Em như lúa đang con gái
    Anh bỗng nhớ ngày ăn chung nón ổi
    Anh thèm những chiều ngồi sưởi bên nhau
    Rửa chân hai buổi cầu ao
    Em vội cúi đầu khỏa sóng:
    Đôi bóng người rung, khóm bèo chao động
    Ánh mắt thẹn thùng lặn xuống đáy sâu!

    […]

  • Cám ơn đất nước

    […]

    Tôi lớn lên từ rẫy mía, bờ ao
    Thả cánh diều bay
    Lội đồng hái bông súng trắng
    Mẹ nuôi tôi dãi dầu mưa nắng
    Lặn lội thân cò quãng vắng đồng xa.

    Tôi lớn lên từ những khúc dân ca
    Khoan nhặt tiếng đờn kìm
    Ngân nga sáo trúc
    Đêm Trung thu say sưa nghe bà kể
    Chú Cuội một mình ngồi gốc cây đa.

    […]

  • Bắc phương hành

    Tác giả:

    […]

    Trời cao gió thấp ngăn mây đục
    Đùn quanh trí nhớ một vì sao
    Rừng đêm thoắt chốc đầy men rượu
    Rượu ngát mùi hương một thuở nào

    Đêm cũng dậy mùa xanh ký ức
    Những mùa đời tiếp nối chìm sâu
    Khi ta nhìn lại ngàn xanh ngắt
    Đời đã buồn như một giấc sầu.

    […]

    Những nụ xanh liền tay quá khứ
    Trên đồng xanh bát ngát thương yêu.
    Hãy nở ôi cành non lộc mới
    Vươn cao trên đổ nát tiêu điều.

    Những tình thân cũ theo chiều tắt
    Bếp lửa thời gian cũng lụi tàn
    Đứng đây ngó lại nhân gian lạnh
    Sầu suốt thời gian qua mênh mang.

    […]

  • Những người trên cửa biển (Trường ca)

    Tác giả:

    […]

    Tôi giờ đây liếm môi nóng bỏng
    Nhìn ra biển bao la
    Lòng hãy còn nhiều khát vọng
    Còn rất nhiều khát vọng
    Biến thành người khổng lồ kêu khát suốt ngày đêm
    Suốt ngày đêm kêu khát
    Những ngọn sóng trên cát khô sủi bọt
    Ngày đêm
    Mãi mãi
    Dưới chân tôi
    Nước ngọt của ngàn sông
    Bao giờ đổ đầy lòng biển.

  • Cám ơn đất nước

    Tác giả:

    […]

    Đất nước của tôi ơi! Đất nước anh hùng
    Có Trường Sơn sau lưng, có biển Đông trước mặt
    Chàng Thạch Sanh dịu dàng dùng tiếng đàn đánh tan quân giặc
    Sông nước Cửu Long còn vọng đến bây giờ.

    Tôi xin cúi chào đất nước đẹp như thơ
    Một em bé chăn trâu cũng góp được cho đời véo von lời sáo trúc,
    Một cánh buồm cũng trở thành nốt nhạc
    Và vạt áo của em cũng để dành cho anh chép câu thơ
    Câu thơ của gừng cay, muối mặn đến bao giờ.

    […]

  • Thưa mẹ, trái tim

    Tác giả:

    […]

    Bây giờ con sống đây bên những người đã chết
    Bên những người đang chết
    Cuộc sống mù lòa giữa mặt trời đen
    Con mang máng thấy mình còn sống
    Khi ngồi âm thầm đếm nhịp trái tim
    Và con đếm nhịp trái tim
    Trong cơn hấp hối
    Những nhịp im lìm như móng chân rắn mối
    Bước vào trong nỗi ăn năn
    Những nhịp băn khoăn
    Như những lá rơi tình đầu chờ đợi
    Những nhịp giận dỗi
    Thuở con thơ đòi mẹ bế bồng
    Những nhịp ngoan hiền như gió thoảng bờ sông
    Căn nhà mình, mẹ con cơm cá
    Và con rùng mình những âm thanh lạ
    Xoáy tròn trong mỗi thớ tim
    Con nghe tiếng kêu la của bà mẹ đi tìm
    Quờ quạng xác con trong căn nhà gạch vụn

    […]

  • Chính khí Việt

    Tác giả:

    […]

    Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc,
    Sông Bạch Ðằng sóng vỗ thuyền cắc cắc.
    Non Chi Lăng gió cuốn rừng cung đao,
    Ðồng Ðống Ða xương người phơi man mác.

    Buổi Sát Thát chàm vai thề đầu mất,
    Ngày Bình Ngô nổi cờ không khuất tất,
    Khi Cần Vương nhổ mặt lũ gian hùng,
    Lúc Cứu Quốc vòng bôn lao uất uất.

    […]

    Chính khí Việt suốt đất trời bàng bạc,
    Chính khí Việt trong máu người Hồng Lạc.
    Gió thê thê quất dậy hồn phục hưng
    Gươm Vạn Thắng cứu nước nòi giết giặc.

    Chính khí Việt là hồn gươm Vạn Thắng,
    Sắt tôi với máu đào hun lửa nóng,
    Và Ðại Việt muôn năm! Cả toàn dân
    Vượt đau nhục lên sống còn hùng tráng.