Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Đây thôn Vĩ Dạ

    Tác giả:

    Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
    Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
    Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
    Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

    Gió theo lối gió, mây đường mây,
    Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…
    Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,
    Có chở trăng về kịp tối nay?

    […]

  • Tràng giang

    Tác giả:

    Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
    Con thuyền xuôi mái nước song song
    Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
    Củi một cành khô lạc mấy dòng.

    Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
    Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
    Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
    Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.

    […]

  • Đất nước (trích đoạn)

    […]

    Những người vợ nhớ chồng còn góp cho Đất Nước những núi Vọng Phu
    Cặp vợ chồng yêu nhau góp nên hòn Trống Mái
    Gót ngựa của Thánh Gióng đi qua còn trăm ao đầm để lại
    Chín mươi chín con voi góp mình dựng Đất tổ Hùng Vương
    Những con rồng nằm im góp dòng sông xanh thẳm
    Người học trò nghèo giúp cho Đất Nước mình núi Bút non Nghiên.
    Con cóc, con gà quê hương cùng góp cho Hạ Long thành thắng cảnh
    Những người dân nào đã góp tên Ông Đốc, Ông Trang, Bà Đen, Bà Điểm
    Và ở đâu trên khắp ruộng đồng gò bãi
    Chẳng mang một dáng hình, một ao ước, một lối sống ông cha
    Ôi Đất Nước sau bốn ngàn năm đi đâu ta cũng thấy
    Những cuộc đời đã hóa núi sông ta…

    […]

  • Đất ngoại ô

    […]

    Chúng tôi đi. Từ cửa ngoại ô này
    Cái vẫy tay cuối cùng của thành phố thân yêu.
    Mười lăm năm đâu phải một ngày xa
    Thằng bạn cũ đã thành đồng chí
    Đêm đêm khơi từng ngọn lửa
    Kể tôi nghe chuyện mụ lý, ông cò…
    Những tấm lòng bền bỉ
    Cứng như hòn đất chai
    Thở bằng hơi nghĩa khí
    Làm trăm nghề chỉ chừa nghề cho Mỹ
    Làm trăm thân cũng dân dã cụ Hồ
    Ơi Đất phải ra đi và Đất phải trở về
    Là gạch ngói đau thương là chiến hào căm giận
    Là Trường Sơn dựng lên ngàn bệ phóng
    Là kỳ đài xưa ta khắc một câu thề
    Giải phóng!

    […]

  • Việt Nam quê hương ta

    Việt Nam đất nước ta ơi
    Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
    Cánh cò bay lả rập rờn
    Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
    Quê hương biết mấy thân yêu
    Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
    Mặt người vất vả in sâu
    Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
    Ðất nghèo nuôi những anh hùng
    Chìm trong máu lửa lại vùng đứng lên
    Ðạp quân thù xuống đất đen
    Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa.

    […]

  • Bếp lửa

    Tác giả:

    […]

    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
    Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
    Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!

    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
    – Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?

  • Trở về quê nội

    Tác giả:

    […]

    Ta có ngờ đâu em ta đấy
    Dưới mái lều kia em đã lớn lên
    Em đẹp lắm như mùa xuân bừng dậy
    Súng trên vai cũng đẹp như em
    Em ơi! Sao tóc em thơm vậy
    Hay em vừa đi qua vườn sầu riêng?
    Ta yêu giọng em cười trong trẻo
    Ngọt ngào như nước dừa xiêm
    Yêu dáng em đi qua cầu tre lắt lẻo
    Dịu dàng như những nàng tiên
    Em là du kích, em là giao liên
    Em chính là quê hương ta đó
    Mười một năm rồi ta nhớ, ta thương

    […]

  • Nhớ cơn mưa quê hương

    Tác giả:

    Quê nội ơi
    Mấy năm trời xa cách
    Đêm nay, ta nằm nghe mưa rơi
    Nghe tiếng trời gầm xa lắc…
    Cớ sao lòng thấy nhớ thương.
    Ôi cơn mưa quê hương
    Đã ru hát hồn ta thuở bé,
    Đã thấm nặng lòng ta những tình yêu chớm hé.
    Nghe tiếng mưa rơi trên tàu chuối, bẹ dừa,
    Thấy mặt trời lên khi tạnh những cơn mưa.
    Ta yêu quá như lần đầu mới biết
    Ta yêu mưa như yêu gì thân thiết
    Như tre, dừa, như làng xóm quê hương.
    Như những con người biết mấy yêu thương.

    […]

  • Dừa ơi

    Tác giả:

    Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
    Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
    Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
    Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?”

    Nội nói: “Lúc nội còn con gái
    Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
    Đất này xưa đầm lầy chua mặn
    Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

    […]