Thơ tặng vợ hiền
[…]
Cái thời nhố nhăng cặn bã hóa vương quyền
Rồi lọc hết qua bàn tay em – chỉ sau cùng còn lại
Chỉ sau cùng còn lại
Một thế giới dịu hiền nâng giấc mãi thơ anh.
[…]
Cái thời nhố nhăng cặn bã hóa vương quyền
Rồi lọc hết qua bàn tay em – chỉ sau cùng còn lại
Chỉ sau cùng còn lại
Một thế giới dịu hiền nâng giấc mãi thơ anh.
Nhớ chăng em, tròn hai mươi năm trước
Ðợt gió lạnh cuối cùng chưa dứt
Mùa xuân của ta đã bắt đầu,
Và đường dài từ buổi ấy có nhau.
Căn buồng nhỏ, một tổ chim bé bỏng
Treo ngang tầm hàng cơm nguội chớm xanh
Có lẽ vì ta, mùa lá non thêm sáng
Và có ta nên nhựa ấm trên cành.
[…]
[…]
Thế rồi tháng tám ra đi
Bỏ đằng sau tiếng từ quy gọi bầy
Tháng chín dằng dặc heo may
Vàng xanh nham nhở bóng cây ngô đồng
Lạnh lùng thu hắt vào đông
Gió mưa vuốt mặt qua sông tháng mười…
Sao em không giữ nụ cười
Cho tôi mãi mãi yêu người tháng năm?
[…]
Chơi vơi cánh gió lạc mùa
Tình vơi đắm đuối mà thừa truân chuyên
Môi mềm mím phận thuyền quyên
Bỏ quên dấu ngọt trên miền xưa đau
Tiếc gì trời nắng mưa mau
Phía xanh ký ức phía nhàu phù du
Cánh yêu xước máu trời thu
Tiếng xưa rơi xuống ngục tù trái tim
[…]
[…]
Khói thuốc buồn nhẹ tỏa trắng… tan mau
Làm lính trận, đời cầm bằng điếu thuốc
Xin lời nguyện: một mai khi tàn cuộc
Em vẫn là mây trắng giữa trời xanh
Ta lại về, qua chốn cũ thanh bình
Ngõ nhà em đã ngập đầy xác pháo
Bước chân quen nghe lòng tràn giông bão
Chuyện ngày xưa thành cổ tích trong hồn
[…]
[…]
Em nghiêng nón khuất vào đầu lối rẽ
Tà áo em lưu luyến vẫy anh theo
Bước nhẹ nghe em kẻo động vỡ tơ chiều
Kẻo hoàng hôn ngại ngùng dâng sắc tím
[…]
Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh
Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối
[…]
Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc
Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ
[…]
[…]
Con chim bạc má già rồi
Mỏ vàng đã nhặt hết lời thơ xanh
Còn gì nữa ở lều gianh
Ở lòng em, ở lòng anh còn gì
Tương phùng là để biệt ly
Biệt ly là một lòng đi qua lòng
[…]
[…]
Ở một cành ngang có một tổ kiến
Có con đi ra có con đi vào
Trời hôm nay nắng, yêu em xiết bao
Này em yêu dấu em nào có hay
Hồi nãy trên trời có con chim bay
Có con chim nó bay qua trên trời
Trời xanh đến thế đôi mình lứa đôi.
Em ngồi trong bóng thiên thu
Nắng vui còn ấm lời ru suối ngàn
Có ta cõi đó điêu tàn
Đá khô đất sụp quy hàng bên em.