-
Đừng bỏ em một mình
Tác giả: Minh Đức Hoài TrinhTháng Bảy31Đừng bỏ em một mình
Khi trăng về lạnh lẽo
Khi chuông chùa u minh
Chậm rãi tiếng cầu kinhĐừng bỏ em một mình
Khi mưa chiều rào rạt
Lũ chim buồn xơ xác
Tìm nhau gục vào mìnhĐừng bỏ em một mình
Trời đất đang làm kinh
Rừng xa quằn quại gió
Thu buốt vết hồ tinhĐừng bỏ em một mình
Đừng bắt em làm thinh
Cho em gào nức nở
Hòa đại dương mông mênhĐừng bỏ em một mình
Biển đêm vời vợi quá
Bước chân đời nghiêng ngả
Vũ trụ vàng thênh thênhĐừng bỏ em một mình
Môi vệ thần không linh
Tiếng thời gian rền rĩ
Đường nghĩa trang gập ghềnhĐừng bỏ em một mình
Bắt em nghe tiếng búa
Tiếng búa nện vào đinh
Hòa trong tiếng u minhĐừng bỏ em một mình
Bóng thuyền ma lênh đênh
Vòng hoa tang héo úa
Yêu quái vẫn vô tìnhĐừng bỏ em một mình
Cho côn trùng rúc rỉa
Cỏ dại phủ mộ trinh
Cho bão tố bấp bênhĐừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xinh
Đừng bỏ em một mìnhBài thơ này đã được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.
Dưới đây là phiên bản do Lệ Thu trình bày.
Cùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Hoa trắng thôi cài trên áo tím của Kiên Giang
- Yên tĩnh của Giáng Vân
- Đêm nhớ trăng Sài Gòn của Du Tử Lê
- Thơ cũ của nàng của Trần Dạ Từ
- Nhà tôi của Yên Thao
- Buổi sáng của Phan Huyền Thư
- Chiều trên phá Tam Giang của Tô Thùy Yên
- Hà Nội – phố của Phan Vũ
- Đưa em tìm động hoa vàng của Phạm Thiên Thư
- Màu thời gian của Đoàn Phú Tứ
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Nỗi cô đơn ” Đừng bỏ em một minh ”
Được tác giả lặp đi lặp lại đã tạo được sự cô đơn của mỗi kiếp người nơi trần thế thật buồn đau cô quạnh khi đi về phía sau mặt trời…
Chính điều này lại sáng ngời tư tưởng nhân văn .Làm cho con người yêu quý con người hãy sống yêu thương nhau hơn…
” Đừng bỏ em một mình
Mấy ngàn năm sau nữa
Ai mái tóc còn xanh
Đừng bỏ em một minh…”