-
Tạm biệt Huế
Tác giả: Thu BồnTháng Một17Bởi vì em dắt anh lên những ngôi đền cổ
Chén ngọc giờ chìm dưới đáy sông sâu
Những lăng tẩm như hoàng hôn chống lại ngày quên lãng
Mặt trời vàng và mắt em nâuXin chào Huế một lần anh đến
Để ngàn lần anh mãi nhớ trong mơ
Em rất thực nắng thì mờ ảo
Xin đừng lầm em với cố đôÁo trắng hỡi thuở tìm em không thấy
Nắng minh mang mấy nhịp Tràng Tiền
Nón rất Huế nhưng đời không phải thế
Mặt trời lên từ phía nón em nghiêngNhịp cầu cong và con đường thẳng
Một đời anh tìm mãi Huế nơi đâu
Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâuTạm biệt Huế với em là vĩnh biệt
Hải Vân ơi xin Người đừng tắt ngọn sao khuya
Tạm biệt nhé với chiếc hôn thầm lặng
Anh trở về hóa đá phía bên kia.Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Tự nguyện của Bế Kiến Quốc
- Nhớ cơn mưa quê hương của Lê Anh Xuân
- Làng quan họ của Nguyễn Phan Hách
- Đất nước đàn bầu của Lưu Quang Vũ
- Hồi ức chiến tranh (trích đoạn trường ca) của Y Phương
- Quê hương của Tế Hanh
- Về đồng của Nguyễn Duy
- Khúc hát sông quê của Lê Huy Mậu
- Bên kia sông Đuống của Hoàng Cầm
- Quặng lửa (Trích đoạn trường ca Trầm tích) của Hoàng Trần Cương
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Câu thơ mở đầu như một lời trách cứ! Hẳn là em đã lịch lãm dắt anh lên những bậc đá rêu phong trên ngôi đền cổ. Để bao chuyện tình sử ngày xưa nơi chén ngọc chìm dưới đáy sông sâu trong trí tưởng tượng của anh mộng mơ trỗi dậy…Em thì dịu dàng chu đáo,tâm hồn trắng trong như băng,như tuyết song lại tinh tế mẫn cảm và luôn giữ nề nếp gia phong.
Cung điện cố đô thẳm sâu bao nhiêu trong chiều nay.Để hồn anh như gió,như mây của một thời quá vãng… Một thời trai anh đã từng mơ…một tà áo dài xứ Huế ! Chiếc nón che nghiêng trên gương mặt thánh thiện kia với đôi mắt mở to thăm thẳm.Nón trắng em nghiêng là mặt trời nghiêng về phía đó.Nhịp cầu Tràng Tiền cong cong siêu thực…Còn trái tim đến với trái tim thì thẳng tắp không một chút vòng vo! Dòng sông dùng dằng không nỡ chảy giưâ ngàn xanh của bãi mật bờ xôi bát ngát.Nhịp cầu hư ảo,chén ngọc tình sử chìm dưới đáy sông sâu đã tạo cho những câu thơ phát sáng:
Con sông dùng dằng,con sông không chảy
Sông chảy vào lòng ,nên Huế rất sâu…
Cả hai không muốn chia tay, mặt trời đã gần gác núi.Có phải sự dịu dàng của em đã trở thành nỗi khát khao, nỗi ám ảnh trong ông. Cũng đành vậy thôi, đành phải chia tay và chỉ mọng giọt sao trên ngọn Hải Vân kia đừng tắt niềm hy vọng và nhà thơ bởi yêu nhớ,bởi chờ mong mà trái tim đã hoá đá mồ côi…