Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Khi về Bà Di

    Tác giả:

    Đơn vị mình về vùng đồi cao đất sỏi
    trời tàn thu sao nắng rực da người
    sáng với chiều nhìn sông ngủ đìu hiu
    những bãi cát màu da người con gái

    Đơn vị mình về bên tháp Chàm thương hại
    mỏi mắt chân đồi khóc thuở vàng son
    con nước ngàn năm chết ở trong hồn
    con nước trở về cuối miền dĩ vãng

    Đơn vị mình về đồi cao lửa bỏng
    ngày hắt hiu nhìn bóng dáng mặt trời
    ru giọng Hời trong đêm ngủ ma trơi
    thấy ánh lửa lé loi từ tháp cổ

    Đơn vị mình về chiều nay mưa đổ
    lòng mang mang giấc ngủ của thiên thần
    ôm nỗi buồn như dòng nước sông Ngân
    và ray rứt như người đi trận mạc

    Đơn vị mình về, có vì sao lạc
    một vì sao ôi lại một vì sao
    mình không mang nhung nhớ ở trời cao
    sao mình thấy mắt em mình yêu dấu
    hai lần trực thăng, diều hâu xuống trận
    và nghênh ngang như những kẻ kỳ hồ
    những xóm làng ngày nọ rách tả tơi
    nay đã khoác màu bình yên hạnh phúc

    Đơn vị mình về, An Khê, An Túc
    người lính già Y Sik đãi la-de
    và nói rằng tôi người gốc Rhadé
    (chuẩn úy hôm nào về nhà một bữa)
    một chút rượu cần ngồi bên bếp lửa
    tôi kể chuyện rừng chuyện rú cho nghe
    không rượu cần, mời chuẩn úy la-de…

    Đơn vị mình về, ngày này thứ mấy
    sao lòng ta vương một chút lạnh lùng
    hỡi những tháp Chàm, rừng núi mù sương
    xin một nhóm lửa hiền nhen tâm sự.

    (tặng đ-đ 405 thám kích)

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)