Tuần của tình yêu
[…]
Nghìn thu còn mưa bay mãi đây
Xa nhau không một ánh trăng gầy
Nửa đêm nghe tiếng xe về vội
Tôi đốt đèn lên ngồi ngắm tay
[…]
[…]
Nghìn thu còn mưa bay mãi đây
Xa nhau không một ánh trăng gầy
Nửa đêm nghe tiếng xe về vội
Tôi đốt đèn lên ngồi ngắm tay
[…]
[…]
Chia tay, quán khép đôi lằn sáng
Không nói, hình như đã nói rồi
Mai lại lên đường, đêm sắp cạn
Không hẹn hò chi? đành thế thôi
Cũng có khi nào anh trở lại
Mai đây, mốt nọ, biết đâu chừng
Và có một lời anh sẽ nói
Giữ giùm nhau một chút hồn chung.
[…]
Sài Gòn ơi, cách biệt đã lâu rồi
Hãy trả lại những gì tôi mơ ước
Hãy trả lại tôi những ngày vui thuở trước
Những đêm dài thao thức trắng không gian
Hồn bâng khuâng chết lịm giữa cung đàn
Chiều mở cửa tơ vàng giăng nến điện
Hãy trả lại tôi, những dấu chân kỉ niệm
Đường học trò nhịp guốc gõ âm vang
Hỡi em yêu, mộng cũ có phai tàn
Có khô héo theo thời gian mòn mỏi?
Tôi ở đây vẫn luôn luôn chờ đợi
Một ngày nào trở lại phố phường xưa
[…]
[…]
Tôi đi trên bờ ruộng cấy
Bước trồi, bước sụt thương mong
Xấu hổ là dòng thơ viết
Quê mình gạo trắng, nước trong…
[…]
Có đôi khi tôi mê mải tháng ngày
Tôi phung phí thời gian và tuổi trẻ
Rồi mỗi tháng ba nhói lòng hoa khế
Tôi tìm về nhặt hoa gạo hố vôi
Còn lại một điều mãi mãi ám ảnh tôi
Sau tất cả mọi vui buồn lầm lỗi
Là quá khứ tháng ba về hiện hữu
Tôi chưa bao giờ lớn hơn một chú cỏ gà
[…]
Một ngành cỏ mọc rẽ hoa
Mở hai hàng một mở qua ba ngành
Mở hai một mở cung thành
Mở về phố chợ lớn thành thị em
[…]
[…]
Các cô hàng xén ngày xưa
Gương tròn bỏ túi
Tóc giắt hoa nhài
Hay ngậm ngùi xem Nhị Độ Mai
Gấp trang sách lại thương đời Cúc Hoa
Trong bồ đủ loại Tây Du
Chinh Đông Chinh Tây
Bìa sơn dầu gáy mốc
Đôi cuốn Thạch Sanh
Một chồng Trê Cóc
Khi gió mùa xuân
Xanh càng tươi lộc
Bói trang Kiều xem chuyện nhân duyên
[…]
[…]
Dẫn em về tuổi thơ miền thôn dã
Với hương lúa, cọng rơm gà nhảy ổ
Với mẹ hiền lụi cụi tháng năm xa
Dẫn em về tuổi sim chín đồi xưa
Tuổi đinh ninh sim tàn tình tím mãi
Tuổi bất ngờ tình qua sim ở lại
Mà suốt đời tiếc mãi một mùa sim
[…]
[…]
Ngẩn ngơ chiếc bóng chiều tà
Ngó mình, mình lại ngỡ là sớm mai
Bắt đầu, lại bắt đầu thôi
Trắng nguyên trang giấy bồi hồi đợi ta
Ngẫm nhìn vũ trụ bao la
Huyền cơ đóng lại mở ra cũng thường
Lòng này mở đón yêu thương
Giã từ nhé! Nỗi chán chường lạnh tanh!
Ngại gì tóc lụi màu xanh
Lỡ khi bạc phếch tim mình mới lo
[…]
[…]
Em ngồi đây
Tình cờ như phép lạ
Em nói
Hai đứa lúc trước ở cùng đường Phan Đình Phùng
Anh bối rối quá
Quá trời
Chẳng biết làm gì cả
Chẳng biết phải nói gì
(Bản mặt chắc trông ngờ nghệch thảm thương)
Nghe độ rung lớn dần cơn địa chấn
Ai vừa tặng anh một quê hương