Không đủ gọi một lần
[…]
Hờn phố thị để lạc hồn cõi lạ
Sầu phố xanh từ bữa nọ em đi
Tuyết trời Tây có nguôi lãng những gì
[…]
Hờn phố thị để lạc hồn cõi lạ
Sầu phố xanh từ bữa nọ em đi
Tuyết trời Tây có nguôi lãng những gì
[…]
Vườn nhà em đầy hoa
Hương thơm và trái ngọt
Mái nhà em dịu mát
Đầm ấm và bao dung
Mặt đất còn gai chông
Bầu trời còn mưa gió
Bao giờ anh đau khổ
Hãy tìm đến với em
[…]
Người hàng xóm ta
Ðang cởi trần chửi thề khí hậu
Ðến giờ đi làm
Hắn trở thành người cảnh sát nghiêm trang
Sau khi đội mũ và thay đồng phục
Ðến giờ đi làm
Bạn ta những thằng đang cởi trần kêu khổ
Trong những căn nhà hộp
Bỗng nhiên
Trở thành quan tòa
Ðứa trở thành thầy giáo
Ðứa tài xế
Ðứa nhà văn
Ðứa quan ba
Ðứa khùng khùng
Thật là quái gở
Nhưng thật ra chúng ta là ai?
[…]
[…]
Mùa thu
Tôi dắt bò ra thả ở cánh đồng
Nhìn thấy một cây dương liễu có hình người con gái
Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được thở
Tóc em đã xõa xuống lưng, cổ đeo hạt cườm.
Tôi vác cày ra cày miên man ở cánh đồng
Không thể tìm được nơi nào em tôi đang ngủ
Tôi chỉ thấy những rễ lúa có hình của những mạch máu trồi lên
Và tiếng bong bóng sủi dưới chân tôi như hơi thở nhẹ
Những hạt sương đậu trên bờ cỏ rưng rưng giọt lệ.
Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được sống
Em sẽ có giọng nói dịu dàng với khuôn mặt đẹp xinh.
Em về thăm chị chiều nay
Phơ phơ gò đất nẻo ngày chông chênh
Nắng xiên khoai hắt qua ghềnh
Gió hoang vu giữa bồng bềnh dòng trôi
Đã toan về đất tránh trời
Vẫn đeo lay lứt mảnh đời trầm luân
Đã làm một cuộc hóa thân
Đá vàng cược lấy tuổi xuân lỡ làng.
tôi buồn khóc như buồn nôn
ngoài phố
nắng thủy tinh
tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ
thanh tâm tuyền
buổi chiều sao vỡ vào chuông giáo đường
tôi xin một chỗ quỳ thầm kín
cho đứa nhỏ linh hồn
sợ chó dữ
con chó đói không màu
[…]
Mang mang trời đất tôi đi
Rừng im suối lạnh thiếu gì tịch liêu
Tôi về lắng cả buổi chiều
Nghe chim ăn trái rụng đều như kinh
[…]
Lỡ tay muối mặn con ơi
trách gì cái vụng của người làm cha
gà cồ quanh quẩn phận gà
xòe đôi cánh cũ đem ra che trời
Mẹ đem vào cõi xa vời
những câu dạy bảo những lời khuyên răn
bây giờ nét ở đường ăn
cha nông nổi, lại cỗi cằn thương yêu
[…]
[…]
Từ thuở nào vũ trụ đã sinh ra
Mà sao mặt trời mỗi ngày vẫn trẻ
Mà sao anh như đã từ vạn kỷ
Bên sông này đứng hát mặt trời lên
Vẫn đi hoài trong cõi vô biên
Mặt trăng là mảnh gương riêng soi trái đất
Trái đất trôi như một cánh bèo dâu
Mặt trời nhiều khi phập phồng hơi thở
Mê man nhớ những tinh cầu
[…]
Tiếng chim hót sáng trên cành
Tự bao giờ gió thổi xanh mặt hồ
Lá vàng với lộc non tơ
Tôi nâng niu cả hai bờ thời gian.