Nhắn
Đời sau người có thương ta
Từ lâu xuống lỗ làm ma mất rồi
Đường xa thôi miễn bồi hồi
Mả hoang nhảy đại lên ngồi đi cha
Đời sau người có thương ta
Từ lâu xuống lỗ làm ma mất rồi
Đường xa thôi miễn bồi hồi
Mả hoang nhảy đại lên ngồi đi cha
[…]
Những đêm mưa con nằm nghe cha kể
Chuyện đời cha dài như một giòng sông
Mẹ có đẹp? Cha nhìn xa không nói
Nhưng con nghe dao cắt ở trong lòng
Chuyện cha mẹ gặp nhau không cưới hỏi
Buổi giao thời xiêu lạc cả bà con
Rượu tân hôn cha thay bằng nước vối
Dưới hàng tre Nghi Hạ nắng hanh vàng
[…]
Đã gần sáu chục tuổi rồi
Làm thơ trắc nết như hồi hai mươi
Núi thần vây bủa đười ươi
Lang thang tôi kiếm con người hôm nay
Gặp em thuở tóc đang bay
Chòi hoang nằm mộng hai tay tuột quần
Thôi ta bỏ núi về sông
Hái bần chua với ròng ròng mùa mưa
Bẻ bông so đũa cuối mùa
Lượm mù u rụng vườn trưa nắng tàn
[…]
Trong những hốc buồn xa thẳm của anh
Nơi những cơn mơ về cánh đồng trú ngụ
Cánh đồng có dáng cò nghiêng như mũi chỉ khâu bát ngát bầu trời vào xanh non thảm lúa,
con bê vàng mũi ướt phập phồng ò ò gọi mẹ, chạy quẫng lên sóng sánh nắng vàng.
Nơi có những giấc mơ lấm lem đất cát, sườn đê cong ngấn dấu phù sa
mẹ gánh anh với ang muối vại cà – hai thúng nhọc nhằn vào trong đồng chạy lũ,
Có gã trâu gãy sừng hùng hổ
Có mưa sa nhòa nhạt dáng mẹ gầy
[…]
[…]
Im lặng mà nghe cọng rơm
Thấy bao nhiêu những thảo thơm một đời
Hạt vàng đã trút hết rồi
Thân khô xác vẫn nói lời hiến dâng.
[…]
[…]
Chỉ còn một mình em thôi
Giữa một buổi chiều cả gió
Tìm dấu tình yêu trong cỏ
Xanh như chưa nát bao giờ
Tìm dấu tình yêu trong cát
Trượt nhanh qua kẽ tay thưa…
[…]
Anh thương Hà Nội mồ côi
Cây bàng lá đỏ của thời còn nhau
Nên hồn chẳng đi được đâu
Hình như nhóc ở bên cầu đợi anh
Ừ con gái của Hà Thành
Dù đi lòng vẫn loanh quanh quê nhà
Dù Paris ở rất xa
Nhưng anh vẫn thấy như là gần đây…
Heo may cho anh vịn tay
Để còn nguyên cảm giác ngày xưa ta
Gió bồ kết
nắng lung liêng mày cúc
Má phập phồng
xa thao thức bỗng xanh
Ngò trắng ổ hoa vườn trứng cuốc
Tù và ngà ai ọ nghé đồng tranh
Chiều xểnh đàn
em chẳng gọi tên anh
Đấy vô tình
nên đây hoá vô danh
Thế là hết chẳng yêu nhau được nữa
Đàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mùa
Dùng dằng lá giữa hai phiến gió
Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa
[…]