Tóc rối
[…]
Bốn mươi năm, cuộc tình sầu
Bốn mươi năm, mối duyên đầu khó quên
Vẫn bờ tóc rối nhung êm
Mỗi lời yêu, mỗi lời thêm ngập ngừng
Môi ai lay động khẽ rung
Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra.
[…]
Bốn mươi năm, cuộc tình sầu
Bốn mươi năm, mối duyên đầu khó quên
Vẫn bờ tóc rối nhung êm
Mỗi lời yêu, mỗi lời thêm ngập ngừng
Môi ai lay động khẽ rung
Tình như tóc rối, xin đừng gỡ ra.
Anh nhớ em qua trăm dặm sóng
Mỗi buổi trăng lên, mỗi lúc trăng tà
Khi nắng mai gợn hồng biển rộng
Khi cánh buồm trở lại bờ xa
Anh biết em lo từng cơn biển động
Từng tia chớp đông và buổi sương đầy
Trong giấc ngủ, em nghe cồn tiếng sóng
Tưởng ánh đèn anh tắt dưới chân mây!
Ngọn hải đăng anh thắp trên sóng cả
Đêm mịt mùng cháy mãi không thôi
Em biết đấy, tình anh là ngọn lửa
Qua gió mưa, tia sáng vẫn rạng ngời.
[…]
[…]
Anh xin trả lại em
Những lời cùng khấn nguyện
Ngày ấy chắc em quên
Nên vội vàng thề hẹn
Anh xin trả lại em
Những môi cười sóng mắt
Những kỷ niệm êm đềm
Khi mình thương nhau nhất
Còn một trái tim yêu
Trọn đời anh giữ lại
Trọn đời anh mang theo
Cho đẹp tình thơ dại
[…]
Thung lũng này là thung lũng tiếng chim
Rạo rực không gian mỗi sớm im lìm
Tiếng “tạch tè” của con chim chích
Cắn chặt hạt vàng suốt mùa chiến dịch
Tiếng “tút, tút” của con tu hú gọi hè
Rắc hoa gạo rừng đỏ khắp lòng khe.
Thôi đừng giận nữa em ơi
Thời gian thấm lạnh một đời nhớ mong
Chín sông mười khúc đau lòng
Cánh buồm trăm hướng còn trông một bờ
Giận anh, giận đến bao giờ
Chim về mất tổ ngẩn ngơ cây cành
Cái ngày em mới gặp anh
Hương cau ngan ngát vườn xanh gió chiều
[…]
Lời biển gọi cuối năm
Hờn căm trừng mắt lửa
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi Hoàng Sa …
Mẹ đứng mũi Sơn Chà
Gửi hồn ra Ðông Hải
Ðảo nổi giận nên biển cuồng sóng dậy
Ôi, đất nước ông cha: tay đứt lòng đau
Súng thét khơi xa, sao lửa đốt trong đầu
Lòng mẹ bời bời: ruột mềm máu chảy
Mắt mẹ trông vời, triền môi run rẩy:
– Hỡi Hoàng Sa, hỡi các cháu con ta?
Con cháu mẹ
Năm mươi đứa làm anh hùng của bể
Năm mươi con thành dũng sĩ Trường Sơn
Bốn ngàn năm mài nhọn mũi căm hờn
Phóng mắt hận, nghiến răng ghìm giặc Bắc.
Cờ Nương Tử phất bay hồn xâm lược
Gươm Mê Linh thét máu nhuộm đầu voi
“Trèo lên đỉnh núi mà coi
Dáng Bà quản tượng trăng soi ngời ngời.”
Cửu Chân hề, Cửu Chân ơi!
Gót nhi nữ ra khơi
Ðạp tan luồng sóng dữ
Chém cá tràng kình, rạng danh liệt nữ
Dũng khí Nhụy Kiều gục mặt Bắc quân!
[…]
[…]
Ngày thứ tám, em vào ngồi chép phạt
Mấy trăm câu mà viết mãi không xong
Ông giám thị cầm giấy xem chỉ thấy
Chúa nhật này trẫm nhớ ái khanh không?
[…]
[…]
Mẹ kiếm trong bếp nồng
Ít than hồng nhóm lửa
Áo quần chăng đầy cửa
Mẹ ngồi hong suốt đêm.
Tóc bạc như mây mềm
Hồng lên trong ánh lửa.
Ngồi nhẩm quê từng đứa
Mẹ mong đêm nay dài.
Thời anh sống mỏi nhiều câu hỏi mệt
Đến thời tôi chín bỏ làm mười
Biên chế cõng mấy nhà thơ tầng trệt
Ăn nói cao hơn tầm thước con người
Thời tôi sống ruồi nhặng sành mâm cỗ
Họ hàng tôm vẫn lộn đít lên đầu
Chó ngoại hết thời ra kiếm ăn hè phố
Trẻ bụi đời lòng cạn mắt sâu
Thời tôi sống vô cảm điều trông thấy
Dọc đường quan mặt nạ mặt tiền
Những thầy tu hành đạo trên xe máy
Hẳn đường về cõi Lạc có gần thêm
[…]
Trời tròn lưng bánh tét
Đất vuông lòng bánh chưng
Dân nghèo thương ngày Tết
Gói đất trời rưng rưng…