Em và mùa xuân
[…]
Em chợt đến, dịu dàng như nắng sớm
Cho vườn hoang cây nẩy lá xanh đời
Ta mê mải hóa thành con bướm trắng
Cứ chập chờn đôi cánh giữa chiều rơi
Em chợt đến, phù du như bóng xế
Ta bàng hoàng thức giữa cơn mơ
Em có để chút gì trên dấu cỏ
Mà hương thơm bay suốt bốn mùa
Em chợt đi, vô tình như gió mỏng
Trái hồng nhan chín rụng đầu vườn
Ta làm tên giữ vườn mơ mộng
Nhặt suốt đời chẳng hết một mùi hương.