Hành lưu vong
[…]
Thêm một năm, thêm mùa xuân nhạt
Chỉ có rượu nồng cay cuống tim
Cuống tim co thắt, đời luân lạc
Gọi ‘cố hương ơi’! một tiếng chìm.
[…]
Thêm một năm, thêm mùa xuân nhạt
Chỉ có rượu nồng cay cuống tim
Cuống tim co thắt, đời luân lạc
Gọi ‘cố hương ơi’! một tiếng chìm.
[…]
Hà Nội yêu, áo lụa ngà óng ả
Thoáng khăn san nũng nịu với heo may
Năm ngón tay nhón một trái ô mai
Chiếc răng khểnh xinh nụ cười cam thảo
Hà Nội yêu, mối tình đầu khờ khạo
Em nhận thư, anh ngây ngất tủi mừng
Khi về nhà, cười nụ với cầu thang
Một tuần lễ, vui như ngày thi đỗ
Hà Nội yêu, cốm Vòng đơm gió nhỏ
Nên mùa Thu kín đáo khép tà mây
Ván giải gianh, có một lúc bàn tay
Vơ nắm sỏi với lòng anh hồi hộp
[…]
[…]
Một chiều đi qua phố cũ
Nắng gay gợi nhớ người xưa
Mắt cười hôm nào rạng rỡ
Tóc huyền đọng nắng đung đưa
Một chiều đi qua phố cũ
Vó câu gõ nhịp ven hồ
Như sóng tim ta vẫn vỗ
Khối tình ngày xưa vu vơ
Một chiều đi qua phố cũ
Lối về phong kín bụi mưa
Áo trắng em không về nữa
Thương màu hoa nhạt giậu thưa.
[…]
Rót đau thân thế mơ hồ
Nửa khôn ngoan thức, nửa rồ dại mê
Ngó đời lăn lóc vòng xe
Rã rời xích chuyển ê chề bánh quay
Ngó lui hun hút đêm dài
Những xuân đã lánh những đời đã xa
Rót thêm ly nữa mời ta
Cái say như muốn chuyển qua cái sầu…
Bốn mươi lăm tuổi rồi sao?
Ngó gương xưa thấy tóc nâu rối bù
Trán hằn dăm lũng ưu tư
Cuộc chơi trần thế chừng như mỏi mòn
[…]
[…]
Thùng nước cuối năm sóng sánh, thầm thì
Bốn mùa đi dồn một ngày đầy ắp,
Có cánh én chao nghiêng thùng nước bạc
Có nụ cười em long lanh mây bay.
Gánh nước em đi mát cả hàng cây
Gọi lộc nảy, hoa xòe ríu rít
Thời gian trôi nhanh, thời gian bịn rịn
Bỗng nhịp nhàng theo bước chân em.
[..]
Từ Ô y hạng rủ rê sang,
Bóng lẫn đêm thâu tiếng rộn ràng.
Trời bến Phong Kiều sương thấp thoáng,
Thu sông Xích Bích nguyệt mơ màng.
Bồn chồn thương kẻ nương sông bạc,
Lạnh lẽo sầu ai rụng giếng vàng.
Tiếng dội lưng mây đồng vọng mãi,
Tình hoang mang gợi tứ hoang mang.
[…]
Biên cương gió bão sa mù
Nửa vầng trăng lạ ửng màu xanh cây
Rừng xưa thả lá theo ngày
Giòng tan tác đổ xuống hoài bến hoang
Gót nai đi giữa thu tàn
Sầu tơi tả rụng muôn vàn lông non
[…]
[…]
Hạ về em nức nở
Thu sang gió ngập phòng
Gấp hồn như gấp lụa
Mùa đông em sang sông.
Tháng năm tàn như mộng
Chảy một giòng sóng đời
Anh trở về đòi lại
Bông hoa anh bỏ rơi
Anh ơi hoa đã héo
Vết thương xưa đã lành
Vuông lụa chồng em giữ
Không còn gì cho anh.
Ô cửa sổ màu sơn đã nhạt
Chút nắng chiều lặng lẽ ra đi
Một gương mặt buồn như bình hoa đã vãn
Một không gian chờ đợi điều gì?
Đã như thế nhiều ngày, nhiều tháng
Dòng sông qua và gió đi qua…
Ô cửa sổ màu sơn đã nhạt
Một bình hoa, không có bóng hoa
Tôi chờ đợi. Có thể em chờ đợi
Hai trái tim không cất nên lời
Vườn lá rụng cành đã ra lớp mới
Bãi ngoài sông thêm mấy sa bồi…
[…]
[…]
Cuộc sống phải thừa như không khí
Cuộc sống phải thừa như sớm mai
Đường hanh bệnh viện giòn tiếng bước
Chúng tôi vào giữa lúc Thoại ngồi
Xin trao thi sĩ vòng hoa tặng
Chúng ta đã thắng giữa cuộc đời.