Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Mưa đêm lều vó

    Mưa lũa ao bèo mưa trắng đêm
    Cây bờ ngơ ngác nước đang lên
    Lều tôi kiến đã rời lên mái
    Bà lão chài lo chửa có thuyền

    Vó nghèo được nước đã lê thê
    Đàn cá giang hồ nhảy nhót đi
    Cả cụm bèo xanh nằm cạn mãi
    Cũng như cất cánh gọi không về

    Tôi ở lều gianh Cống Trắng này
    Chạnh lòng cá nhảy với chim bay
    Đêm sầu kẽo kẹt ngư bà thức
    Giăng phải hồn tôi một lưới đầy.

    Khâm Thiên, 1938

  • Em tắm

    Tác giả:

    Sao anh lại rình
    Trộm xem em tắm
    Da của em ngần trắng
    Da của ái của êm
    Tay của em lấm lem
    Tay của than của bụi
    Tay của rừng của núi
    Tay của đất của nương
    Em tắm xong lại sạch
    Vẫn ngát thơm hoa rừng
    Da của em trắng ngần
    Là của anh tất cả
    Không phải người xa lạ
    Việc gì mà trộm xem
    Em tắm suối giữa mường
    Tắm trong mối yêu thương
    Có anh đang đứng giữ
    Chớ để Tây đến mường.

  • Những người đàn bà gánh nước sông

    […]

    Đã năm năm, mười năm, ba mươi năm và nửa đời tôi thấy
    Sau những người đàn bà gánh nước sông và lũ trẻ cởi truồng
    Chạy theo mẹ và lớn lên
    Con gái lại đặt đòn gánh lên vai và xuống bến
    Con trai lại vác cần câu và cơn mưa biển ra khỏi nhà lặng lẽ
    Và cá thiêng lại quay mặt khóc
    Trước những lưỡi câu ngơ ngác lộ mồi.

  • Mẹ

    Cành bàng thả lá heo may
    Mẹ gầy, cái dáng khô gầy cành tre
    Gót chai nứt nẻ đông hè
    Ruộng sâu bấm mãi đã tòe ngón chân

    Mẹ ngồi vá áo trước sân
    Vá bao mong ước, tay sần mũi kim
    Bát canh đắng là chân chim
    Lẫn vài con tép Mẹ tìm dành con

    Co ro một mảnh chăn mòn
    Tàn đêm giấc ngủ hãy còn ngoài chăn
    Mẹ gom giẻ rách, giấy manh
    Mặc đôi quang thủng giữ lành tiếng rao

    […]

  • Bài thơ thứ nhất

    Tác giả:

    Thuở trước hồn tôi phơi phới quá,
    Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương…
    Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại,
    Êm ái trao tôi một vết thương.
    Tai ác ngờ đâu gió lạ qua,
    Làm kinh giấc mộng những ngày hoa,
    Thổi tan tâm điệu du dương trước
    Và tiễn Người đi bến cát xa.
    Ở lại vườn Thanh có một mình,
    Tôi yêu gió rụng lúc tàn canh,
    Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo,
    Yêu bóng chim xa, nắng lướt mành.
    Và một ngày kia tôi phải yêu
    Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
    Những cô áo đỏ sang nhà khác,
    – Gió hỡi! làm sao lạnh rất nhiều?

    […]