Lâu ngày mới thấy lại đất Huế
Ở xa đất Huế chục năm thừa
Trở lại ngày nay cảnh khác xưa
Cái dại Trường Tiền đâu chẳng thấy
Nóc nhà Thương Bạc hãy còn lưa
[…]
Ở xa đất Huế chục năm thừa
Trở lại ngày nay cảnh khác xưa
Cái dại Trường Tiền đâu chẳng thấy
Nóc nhà Thương Bạc hãy còn lưa
[…]
[…]
Mình buồn lắm những đêm trăng,
“Qua phà Long Đại” mấy lần Văn qua
Mình buồn lắm lúc tàu xa,
Đất Hà Trung cái đất mà Văn yêu.
Mình buồn lắm những buổi chiều
Hoa Kim Đao nở những điều trắng tinh.
Mà cây nhang cứ lặng thinh
Mà Văn khóc mẹ, mà mình khóc Văn.
Thôi con lạy mẹ ngàn lần
Như anh lạy Mẹ trên đồng ngày xưa
Mẹ ơi, mẹ đổ trận mưa
Cho anh mát dạ, giọt thừa cho con
[…]
[…]
Núi Trường sông Cửu hãy còn ghi
Dấu vết chim nghiêng cánh dị kỳ;
Đất trũng xuống thành sông vạn dặm
Vọt lên thành giải núi uy nghi.
Cửu Long giang vẫn tình si
Với Trường Sơn tuổi dậy thì sánh duyên
Đâu non khi nhức tiếng quyên
Lại soi lòng nước, mơ huyền thoại xưa.
[…]
[…]
Ra đi ngủ bụi nằm đường
Đường truông xuôi ngược đường trường ngược xuôi
Ra đi tỉnh giấc bùi ngùi
Ra về bắt gặp con người thanh niên
Ra đời quờ quạng lên yên
Oe oe tiếng giục người tiên cho người
Lên trời động vỡ miệng cười
Nụ hàm tiếu thánh nữ lười biếng ghi
[…]
Dòng nước sông Hương chảy lặng lờ
Ngàn thông núi Ngự đứng như mơ
Gió cầu vướng áo nàng Tôn nữ
Quai lỏng nghiêng vành chiếc nón thơ
[…]
Một đêm thôi mắt trầm sâu đáy biển
Hai bàn tay khói phủ tóc tơ xa
Miền đất đó trăng đã gầy vĩnh viễn
Từ vu vơ bên giấc ngủ mơ hồ
[…]
Thưở nhỏ môi sầu đã nếm đâu
Thường thích lên lầu, thường thích lên lầu
Gò chữ, ép thơ gượng tả sầu.
Bây giờ sầu đắng đến tận môi
Muốn nói lại thôi, muốn nói lại thôi
Cười bảo: “Hôm nay khéo đẹp trời!”
[…]
Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi.
Đá san hô kê lên thành sân khấu
Vài tấm tôn chôn mấy cánh gà
Em đừng trách bọn chúng anh tạm bợ
Chẳng phông màn nào chịu nổi gió Trường Sa
[…]
Những điều trông thấy mà ra
Chiêm bao nghi hoặc hằng nga trên trời
Buồn như chết ở giữa đời
Từng đêm lục tỉnh xa vời từng đêm
Gặp ông Khổng Tử bên thềm
Gặp bà Khổng Tử trang nghiêm nụ cười.