Xóa tôi
[…]
Xóa tôi con dốc xa mù
Dã quỳ vàng cả mùa thu xưa rồi
Em nào phải của riêng tôi
Nên trăm năm vẫn là ngôi quán sầu
[…]
[…]
Xóa tôi con dốc xa mù
Dã quỳ vàng cả mùa thu xưa rồi
Em nào phải của riêng tôi
Nên trăm năm vẫn là ngôi quán sầu
[…]
[…]
Em làm nát cánh mưa ngâu
Những mùa thu úa nhịp cầu đã trơn
Tay tôi gầy nhánh cúc buồn
Con sông đã cũ nước còn chảy xuôi
Giờ em áo mỏng quê người
Bỏ rơi sợi tóc môi cười lạnh căm
Đêm dài ở phía xa xăm
Mắt khuya khép mộng trăm năm đã tàn
[…]
[…]
Đưa Hùng về dưới vòm cây xanh cao
Hoa nở giêng hai, ve kêu dài tháng hạ
Để mùa tới có bầy chim hái quả
Dưới cây xanh tôi sẽ gọi tên Hùng
Tôi nhớ đêm nằm võng trong rừng
Điếu thuốc cháy tàn canh gà tự sự
Một chiếc võng chụm đầu hai đứa
Một nỗi niềm thấp thỏm hai miền quê
Vùng trung du Hùng thường kể tôi nghe
Cỏ may mọc áo mùa thu thuở nhỏ
Cánh ong mật bay vù qua nỗi nhớ
Thả phấn vàng ngọt lịm làn môi
Đồi tiếp đồi, ruộng nghèo nuôi lúa khoai
Mái cọ lợp trời che mưa, che nắng
Giếng đá ong sâu nên trăng vàng không cạn
Dáng lưng còng tối tối kéo trăng lên
[…]
[…]
Giọng em như quạt mo thơm
Còn anh giống hệt thằng Bờm ngẩn ngơ
Anh cầm chiếc quạt mà mơ
Run tay viết một bài thơ nhói lòng
Tiếng em hay tiếng biển Đông
Mà nghe như sóng tơ đồng hoà âm
Tiếng em dù rất thì thầm
Mà nghe đủ bốn ngàn năm vỡ òa
Tiếng em, tiếng mẹ cha ta
Nên quê hương mãi đậm đà cháu con
Mai này nước chảy đá mòn
Riêng em giọng nói vẫn còn xuân xanh…
[…]
Em hát “Nhà Bè…” chi vậy em ơi
Nước ngập sách vở làm sao thành câu hát
Con còng con nghêu vốn đã hiếm hoi
Hạt gạo cổ tích ngậm ngùi như lục bát
Ai không biết “lá lành đùm lá rách”
Bầy vượn còn đùm bọc nhau chia trái héo Cần Giờ
Anh cũng chia lòng đến Nhà Bè, Duyên Hải
Lạy trời tóc dài thuở ấy vẫn còn thơ…
[…]
Anh biết và anh đợi hằng đêm
Như tường vi đợi gió qua thềm
Như trăng rằm đợi mùa sương khói
Anh đợi mười năm tiếng guốc em…
[…]
Những miền quê đói nghèo khốn khó
Những miền quê thét gào vỡ cổ
Đã hai mươi năm khốn khổ đoạ đày
Đạn bắn vào con tim không còn biết đau
Bom vẫn rót trên đầu cắm vào da thịt
Vào sự sống ngậm ngùi thê thiết
Như một sự tình cờ – rất tình cờ
Tình cờ như nửa triệu người trên mỗi miền quê hương
Đã chết
Vào những mùa mưa…
[…]
[…]
Em vùi da thịt trên bồn cỏ
Cột điện làm se những sợi vàng
Lời trăn trối nén tung ngoài lệ
Hai đứa gần nhau giấc ngủ đen.
[…]
Cách một bờ sương ký ức
Mà xa biết mấy nghìn trùng
Ai hay có lần gặp lại
Từ khi phím lỏng tơ chùng
Thương ai mà em nối chỉ
Đời nhau đã đứt ngang rồi
Đã mấy dòng Thu qua cửa
Sóng thời gian vỗ không thôi
[…]
[…]
Đã có lần tôi muốn nguôi yên
Khép cánh cửa lòng mình cho gió lặng
Nhưng vô ích làm sao quên được
Những yêu thương khao khát của đời tôi
Tôi thở trong sức gió muôn người
Mùa gió mới nhờ em tôi có lại
Bài hát cũ tôi hát cùng đồng đội
Lại dập dồn như gió khắp rừng khuya
[…]