Con tàu ngày ấy nhả nhiều khói quá
Buổi sáng quá chừng yên
chúng tôi ba người Huế
nhìn nhau
Lặng im
Mùa hạ đang ngoài kia
Ném lửa hàng long não
Dòng sông đang ngoài kia
xanh trong ảo
[…]
Buổi sáng quá chừng yên
chúng tôi ba người Huế
nhìn nhau
Lặng im
Mùa hạ đang ngoài kia
Ném lửa hàng long não
Dòng sông đang ngoài kia
xanh trong ảo
[…]
Tôi biết có nồi canh điên điển
Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành
Em ngậm cái màu bông chín nõn
Thẹn thùng không nói được tiếng “anh”
Bông điên điển trên sông xưa lắm
Mù nước lên tôi nhớ Tháp Mười
Bông điên điển trên sông sang lắm
Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi
[…]
Mẹ em gánh nước
Giếng khơi mát lành
Nấu cơm, cơm dẻo
Luộc rau, rau xanh
Gội đầu tóc mượt
Rửa tay trắng hồng
Một gàu nước mát
Nghé ơi, thích không?
[…]
Hình như trong từng tia nắng
Có nét tinh nghịch bạn trai
Hình như trong từng tia nắng
Biết chiều tiếng ve ngân dài.
Hình như trong từng hạt mưa
Có nụ cười duyên bạn gái
Hình như trong từng hạt mưa
Có dòng lưu bút đọng lại
[…]
[…]
Những hòn bi mài vẹt lề đường
Buổi chợ đông mẹ về nẻo ấy
Ùa ra những tiếng cười trong veo
Vệt lề đường sót lại dẫn ta theo
Nhận ra nền nhà quen thuộc
Mảnh sân với khoảng trời lô nhô mái ngói
Nhận ra không gian xô bồ hình khối
Nhận ra trên chất chồng hố bom
Con đường ta đi qua tháng năm chật lèn tiếng nổ
Góc tường vỡ tung
Phố đổ
Vẫn còn nguyên hồi ức không quên
Vẫn còn nguyên
Trời rất xanh và đất rất thiêng
Và con người
Còn nguyên
Hai bàn tay bụi khói
[…]
[…]
Thôi em về đi
nhớ đừng dang nắng đỏ hết tóc
mặt đen con gái không ưng
chị nóng ruột chị ngồi lâu không được
hai con chuồn chuồn đậu trên cọng rác trôi ngoài sông
rồi một con bay
người đi nói to bên phố
bánh sắt lăn lăn lên dốc qua cầu
em không nói gì với chị
sáng mai trời có mưa luôn không
giọt mưa dài dưới mái tranh
giọt mưa qua lỗ phên trống vào trong nhà
giọt mưa mắc dưới đuôi ngọn lá trầu không
con chim bay thấp ngang qua kêu một tiếng
đứa con ai đứng dựa cột đình chợ mở mắt to ngó người đi qua đi lại
bây giờ chị sắp về rồi
[…]
[…]
Em về Phú Nhuận hay đâu
Còn tôi hai sáu tuổi đầu rồi đây
Quê hương thì nửa phương này
Hai bàn tay vẫn khô gầy như xưa
Ngắm tôi tôi thấy tôi thừa
Nghìn năm chuyện cũ bây giờ… thôi, em
[…]
Nỏ tiếc không thương cái bệ Rồng,
Ngự xe cờ đỏ đến Thăng Long.
Trải qua non nước nhìn quanh rạng,
Ngảnh lại lâu đài bỏ trống không.
Gió tạc cành thu chim ngái tổ,
Trăng soi cửa cấm nhện giăng mùng.
Có ai vô Nội cho mình hỏi,
Thần tử còn lưa lại mấy ông?
Ất Dậu, 1945
Tôi sẽ chết dễ dàng hơn đã sống,
Mắt không buồn vì nhắm đến muôn thu.
Con chim nào xanh, giấc mộng nào hư,
Lời bay bướm lặng dần vào dĩ vãng,
Ba mươi đến khỏi lo tiền cơm tháng!
Cô mỉm cười, cô có biết gì đâu!
[…]
[…]
Vào cuộc hải hành
Đánh cá khơi xa
Người Lý Sơn đi sau vết chân tiền bối
Trên nóc thuyền lá cờ bay phấp phới
Tổ quốc thân thương là biển rộng trước mui thuyền.
[…]