Thơ của những người không yêu nhau
[…]
Cát biển mặn mòi tôi thân sò nhỏ
Còn sót lưng năm bảy ngón ngang tàng
Tôi muốn ôm và hôn em lần cuối
Lịch sử chúng mình du đãng con hoang
[…]
[…]
Cát biển mặn mòi tôi thân sò nhỏ
Còn sót lưng năm bảy ngón ngang tàng
Tôi muốn ôm và hôn em lần cuối
Lịch sử chúng mình du đãng con hoang
[…]
[…]
Tưởng hương lụa vương mang trời đất cũ
Đóa quỳnh xưa rộ nở dưới hiên trường
Người khuất biệt vẫn còn lưu tiếng lụa
Thơm dấu chim hồng ngát cánh quỳnh hương
Màu sơn nhạt trên bờ tường quen thuộc
Hồn thu không lãng đãng ngọn me già
Ngồi lớp học nghe chim ngoài cửa sổ
Mắt vời theo hàng mây trắng phương xa
Có biết mộng theo những ngày chuyển gió
Xin cho người phiêu bạt chút tơ lưu
Nơi đất khách rụng hai hàng lá nhớ
Hẹn về thăm khi khoác áo khinh cừu
[…]
À ơi con ngủ cho ngoan
Đắp chăn rồi bố mắc màn cho con
Nửa đời nước nước non non
Con vừa một tuổi, bố tròn bốn mươi
Nửa đời đi ngược về xuôi
Đêm nay bố ngắm con cười trong mơ
Môi hồng, răng trắng, tóc tơ
Bố cho máu đỏ, mẹ cho hình hài
Giời cho tính nết sau này
Cầu cho con những khéo tay, dịu dàng
Trong đêm con thở nhẹ nhàng,
Cầu cho con khỏi bần hàn mai sau
[…]
Song thưa lùa gió thơm vào
Có đàn chim lạ đến chào ánh dương
Ngất ngây chùm trái đang hườm
Thản nhiên nhìn xuống bản mường ngủ say
Đêm thanh nằm mộng giấc đầy
Sáng ra tôi gặp những ngày rất thơ
Cỏ lau mùa trước rụng ngừa
Ước mơ tôi lại bây giờ thêm xanh.
[…]
lửa ở lòng anh lạnh quá
làm sao sưởi ấm mùa đông
em có còn đau nét mặt
những đêm mưa đạn trắng rừng
em có vàng hoe nước mắt
những hoàng hôn khóc rưng rưng
[…]
[…]
Mai anh đi đường xa xa lắm
Đời con trai như vó ngựa hồng
Tuổi bé bình yên như cơn nắng
Tuổi anh buồn như lá mùa đông
[…]
Nếu thật chờ nhau mà hóa đá
thì xin thử đợi một lần xem
Chỉ ngại khi tôi thành núi biếc
ngàn năm không thấy dấu chân em…
Em mặc áo dài hoa đỏ chín
tưởng gió vườn rung khóm mẫu đơn
Mỗi bông nở hướng về một phía
riêng phía tôi ngồi vẫn trống trơn.
[…]
Ta từ giấc mộng bước gần em
Đường phố đầy trăng hay mặt trời chìm?
Ô hay con gái bay nhiều quá
Hai cánh tay mềm như cánh chim
[…]
[…]
Gối mềm kê vai tìm êm tóc xõa
Mặt úp lòng tay gợi thơm môi ngon
Dĩ vãng đem làm thuốc độc tâm hồn
Em sáng chói giữa tình yêu thần thánh
Có hai người dìu nhau chừng sợ lạnh
Tiếng guốc ròn như gõ vỡ hồn anh
Áo học trò em vẹn sắc nguyên trinh
Tập thư yêu đã ngả màu cỏ úa
[…]
[…]
Thôi bây giờ người đưa thư không đến nữa
Tôi sống bằng màu áo em mang
Bằng những buổi trưa đón em về ngã tư đèn xanh đèn đỏ
Như những ngày mưa chợt đến vội vàng
Những thoáng vui làm phiền muộn
Tôi lang thang ra bờ sông
Dòng nước đen sâu hình ảnh tôi muôn đời
Vẫy những con tàu đi không trở lại
Vẫy những người đưa thư đi qua
Những kỷ niệm nhích xa mình mãi mãi
Bởi vì vẫn đi nên chịu một mình
Như chuyến xe lăn tròn cỏ xấu
Tôi để tôi ngồi ghế đá công viên
Chép sử đời mình đám đông dòm ngó
Kẻ nào giơ tay thề trên hồn mình
Kẻ nào đứng lên chửi thầm đồng loại
Sao em không về làm chim thành phố
Lệ nhỏ hai hàng khép đỉnh ngọn cây
[…]