Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Tưởng nhớ số 2

    […]

    Đưa Hùng về dưới vòm cây xanh cao
    Hoa nở giêng hai, ve kêu dài tháng hạ
    Để mùa tới có bầy chim hái quả
    Dưới cây xanh tôi sẽ gọi tên Hùng

    Tôi nhớ đêm nằm võng trong rừng
    Điếu thuốc cháy tàn canh gà tự sự
    Một chiếc võng chụm đầu hai đứa
    Một nỗi niềm thấp thỏm hai miền quê

    Vùng trung du Hùng thường kể tôi nghe
    Cỏ may mọc áo mùa thu thuở nhỏ
    Cánh ong mật bay vù qua nỗi nhớ
    Thả phấn vàng ngọt lịm làn môi

    Đồi tiếp đồi, ruộng nghèo nuôi lúa khoai
    Mái cọ lợp trời che mưa, che nắng
    Giếng đá ong sâu nên trăng vàng không cạn
    Dáng lưng còng tối tối kéo trăng lên

    […]

  • Buổi về

    Tác giả:

    Buổi về còn một vuông sân
    Bạn bè xa láng giềng gần gặp nhau
    Tưởng đâu nước đã qua cầu
    Hóa ra nước chảy thành dâu biển rồi
    Buổi về nắm lại tao nôi
    Tiếng đưa dường đã truyền đời đi xa
    Thơ ngây ngụ với tuổi già
    Đường thôn vắng cả tiếng gà ban trưa

    […]

  • Thư không gửi

    Tác giả:

    […]

    Nhân thế xưa nay thường vẫn thế
    Sáng trưng bạch lạp tiệc truy hoan
    Thâu đêm cuồng loạn thiêu thân thể
    Lệ nến long lanh rỏ mặt bàn

    Cầm bút băn khoăn viết những gì
    Cái gì đích thật cái gì nghi
    Ấy là ảo giác hay chân tướng
    Bất lực thay đầu óc nghĩ suy

    Cái thực nhiều khi là cái mộng
    Tầm thường là kẻ rất cao siêu
    Kìa trông cái tốt đang hư hỏng
    Cái xấu đang khoe vẻ mĩ miều

    […]

  • Bây giờ

    Tác giả:

    Thế kỷ chúng tôi chót buồn trong mắt
    Dăm bảy nụ cười không đủ xóa ưu tư
    Tay quờ quạng cầm tay vài tiếng hát
    Lúc xòe ra chẳng có một âm thừa.

    Cửa địa ngục ở hai bên lồng ngực
    Phải vác theo trăm tuổi đường dài
    Nên có gửi cho ai vài giọng nói
    Cũng nghe buồn da diết chạy trên môi.

    […]

  • Khúc ngâm trên đất tạm dung

    Tác giả:

    […]

    Rót hết cho nhau những bẽ bàng
    những buồn cơm áo, nhục tha hương
    Bốn năm đã thấm trò dâu biển
    một cõi lưu đày rộn nhiễu nhương !

    Ác mộng không rời người biệt xứ
    quê nhà còn ngút lửa kinh hoàng!
    Đi đâu hoặc có về đâu nữa
    cũng gái phong trần, trai gió sương

    Thân ái nghìn trùng, ôi bạn hữu
    uống cùng ta nhé, rượu bi thương
    Ngục tù bỗng hiện qua màn lệ
    Đêm tối nào như thuở hỗn mang!

    Dằn chén, lòng đau, thương tích rợn
    gào lên da thịt xích xiềng vang
    Bàn tay bất lực che ngang mặt
    Người ơi! Người ơi! Sao đoạn trường!

    […]