Lời gọi cỏ may
[…]
Vườn chuối bỏ hoang cỏ lên xanh biếc
Ruộng lúa bom cày,
đạn phá đêm đêm
Trăm gian nan,
thống khổ với truân chuyên
Người người chỉ
nguyện cầu trong sầu não
2-
Em thong thả ngồi bên sông giặt áo
[…]
[…]
Vườn chuối bỏ hoang cỏ lên xanh biếc
Ruộng lúa bom cày,
đạn phá đêm đêm
Trăm gian nan,
thống khổ với truân chuyên
Người người chỉ
nguyện cầu trong sầu não
2-
Em thong thả ngồi bên sông giặt áo
[…]
Pleiku thân yêu
Nơi tôi sống mười năm với sương buông
nên sớm nên chiều
Với cơn mưa dầm dề buốt lạnh
Từng đọt nắng vàng rót mật mỗi mùa hoa
Con đường em đi qua
Như chiếc cầu vồng xanh mong đợi
Như lá thư tình chưa tới
Hàng thông cao xao xuyến, thầm thì
Thị xã nhỏ ngỡ bàn tay em, quyến luyến
Mỗi bước chân bậc đá gập ghềnh
[…]
[…]
Xưa em thả tóc
Hai tà áo bay
Gió lùa qua dốc
Thơm mùa măng mai
[…]
[…]
Em cúi đầu và lặng lẽ bước đi
Từ hôm ấy cửa nhà anh bỏ ngỏ
Bước rất nhẹ như hường qua sắc đỏ
Như màu trời len lén bước vào xanh
Như thời gian vò nát lá thư tình
Bước rất nhẹ như vẫn còn đứng lại
Bước rất nhẹ như mùa Thu con gái
Như bàn tay khẽ hái tiếng đàn tranh
Như chưa lần nào em nói: yêu anh
Như mãi mãi anh còn nguyên thương nhớ
Bước nhè nhẹ như bóp mềm hơi thở
Như ngập ngừng chưa nỡ xé chiêm bao
Em có về ăn cưới những vì sao
Để chân bước trên giòng sông loáng bạc
Ở một chỗ tưởng chừng như đi lạc
Yêu một người mà cảm thấy mênh mông
Em đi ngang nhịp bước có lạnh lùng
Mà sao vẫn y nguyên bài thơ cũ?
[…]
[…]
Em khóc dòng sông đó phải không
Ngàn năm vẫn nhớ má em hồng
Vẫn yêu đường đá miền Châu Phú
Những chuyến đò đêm nước ngược dòng
Bởi ta lười biếng làm sao thấy
Em đẹp như là hoa hướng dương
Vu vơ em hát hay ta hát
Mà tóc tung bay rất ngập ngừng
Em khóc dòng sông đó phải không
Đêm mơ về thấy chín con rồng
Vẫy đuôi trên nóc Tây An Tự
Đón hội Long Hoa một tối rằm
Ta nhớ một đời riêng để nhớ
Những mùa trăng cũ bạn hiền xưa
Cồn Tiên bên quán ngồi châm thuốc
Rượu ngất ngây hồn vị tiễn đưa.
[…]
Bỗng dưng ngờ ngợ những đường chỉ tay
Bao nhiêu uẩn khúc nhìn mình chằm chằm
Bao nhiêu đêm rằm đổ vào bóng tối
thủa em chưa chồng
Bỗng dưng đánh mất tất cả mênh mông
[…]
[…]
Người đi ta ở phương này
Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang
Sáng trưng mấy dặm hoa vàng
Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa
Hương thông nồng ấm sau mưa
Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người
Em nay mãi tận bên trời
Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây
Người còn giấu bóng quanh đây
Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua
Giấu vai sau ngực thiên nga
Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào
[…]
[…]
Vị giáo sư vô cảm bước sang đường
Ông giáo già thả bước ra công viên bách bộ
Trẻ con ùa vào quán Gêm
Người lớn quây quanh bàn vé số…
Gần hết đời người vui cùng con chữ
Bây giờ “thượng đế” quay lưng?
Ông lão nhìn vào bức vách ván bưng
buồn như tháp cổ…!
[…]
[…]
Ký ức chiến tranh có thể sẽ bền lâu
Khi lớp trẻ chưa quên cha anh mình chết trẻ
Khi giọt nước mắt quệt ngang thôi bạc sờn tay áo mẹ
Khi còn có người phải dấu biệt cả tuổi tên
Để có một lần ngẩng mặt nhìn lên
Đã mấy bận anh cúi đầu nhìn xuống
Đồng đội ơi, thời gian đâu dễ lấp
Khi tuổi xanh các anh thôi thêm tháng, thêm ngày
[…]
Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai
Vẳng nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò