Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ra đi

    […]

    Hết cuộc chiến tranh này, đến cuộc chiến tranh kia
    Thay nhau đè lên những mái gianh
    Mái gianh mùa hanh cháy nhanh
    Tường sỏi đen màu khói.

    Không thể có thời gian dành chỗ đứng cho những nhà tầng mái bằng, mái ngói.
    Chiến tranh như máy ủi,
    Chiến tranh thù văn minh.

    Chợ cháy,
    Làng cháy.
    Tre, rạ,
    Không kịp dựng nhà, dựng lều
    Quê hương mà ta sinh ra và quý yêu
    Khổ đau là thế
    Ta cũng chỉ là một viên sỏi nhỏ bong ra từ mảnh đất này.

    […]

  • Mẹ

    Tác giả:

    […]

    Tôi ngủ lăn lóc cầu thang
    Sợ bóng tối, chiếc áo đen, kẹt cửa mịt mờ
    Mắt mèo sáng quắc
    Và những âm thanh khô khốc vọng lại chiều đêm
    Mẹ trở về
    Với rạng đèn con con – bóng đèn hột vịt
    Bỏ gánh xuống, việc đầu tiên là Mẹ ôm tôi

    Chẳng biết đi đâu chơi
    Bạn bè không có
    Tôi chơi với bạn chó
    Hai đứa liếm mặt nhau
    Hai đứa chui cầu thang ngủ

    Mẹ đùa Mẹ sinh con ra từ nách
    Mẹ kể Mẹ nhặt con cầu ao
    Mẹ xin con từ một bà A, B nào…

    […]

  • Trở về

    Lạc loài cánh én chao nghiêng
    Mùa xanh nguyên đán như huyền thoại xưa
    Gác tay mơ giấc giao thừa
    Góc trời viễn phố gió lùa sợi thương
    Xa quê chạnh nỗi cố hương
    Mẹ già một nắng hai sương mỏi mòn
    Tuổi đời thấm lạnh hoàng hôn
    Bếp hồng sẽ ấm ngày con trở về…

  • Vẽ chân dung mẹ

    Tác giả:

    […]

    Con ngồi mặc yếm chít khăn
    Tưởng nhớ bờ đê heo may gió thổi
    Con sông Linh Giang lũ ào cuộn đỏ
    Hoạ sĩ nhìn
    Hoạ sĩ vẽ chân dung

    Vẽ xong rồi đặt trước bàn hương
    Chẳng ai nghĩ không phải là hình mẹ
    Đôi mắt buồn treo hai giọt lệ
    Sinh thời mẹ vẫn khóc vì con.

  • Mẹ kế

    Tác giả:

    […]

    U đi để lại vườn dâu
    Chuồng xiêu lợn đói, ao sâu kín bèo
    Một con thơ dại gieo neo
    Ba gian mái rạ thiếu kèo, mợ ơi!

    Mợ về làm bạn thầy tôi
    Tiếng gà trở dậy lúc trời canh ba
    Gánh hàng mợ bán chợ xa
    Thương con đứng ngóng bánh đa ngõ chiều

    Những đêm trăng sáng, gió hiu
    Mợ đưa cánh võng ngâm Kiều ru tôi
    Ấp iu giọt máu mồ côi
    Tưởng chừng u hát trong lời mợ ru

    […]

  • Mỗi mùa xuân thêm một lần dối mẹ

    […]

    Cây mai nhỏ ba đã trồng năm trước
    Mấy xuân rồi có nở nụ nào không
    Hay đã chết theo ba từ dạo ấy
    Ðể mùa Xuân hoa trắng nở trong lòng

    Năm mới đến mẹ già thêm một tuổi
    Tóc bạc hơn nhiều, má hóp răng long
    Sao giấc ngủ chập chờn con thấy mẹ
    Người đàn bà đẹp nhất ở trần gian

    Năm mới đến con cũng già thêm tuổi
    Xa mẹ hiền một tuổi nặng bằng hai
    Tuổi nước Việt chất chồng lên quá khứ
    Tuổi xứ người quần quật với tương lai

    Con chẳng biết nói thế nào mẹ hiểu
    Chẳng còn ai hiểu hết chuyện đời con
    Non nước đó vẫn còn đầy dâu biển
    Núi sông đây sao giữ được vuông tròn.