-
Ai? Tôi!
Tác giả: Chế Lan ViênTháng Ba15Mậu Thân 2.000 người xuống đồng bằng
Chỉ một đêm, còn sống có 30
Ai chịu trách nhiệm về cái chết 2.000 người đó?
Tôi!Tôi – người viết những câu thơ cổ võ
Ca tụng người không tiếc mạng mình
trong mọi cuộc xung phong.
Một trong ba mươi người kia ở mặt trận về sau mười năm
Ngồi bán quán bên đường nuôi đàn con nhỏ
Quán treo huân chương đầy, mọi cỡ,
Chả huân chương nào nuôi được người lính cũ!
Ai chịu trách nhiệm vậy?
Lại chính là tôi!Người lính cần một câu thơ giải đáp về đời,
Tôi ú ớ.
Người ấy nhắc những câu thơ tôi làm người ấy xung phong
Mà tôi xấu hổ.
Tôi chưa có câu thơ nào hôm nay
Giúp người ấy nuôi đàn con nhỏ
Giữa buồn tủi chua cay vẫn có thể cườiCùng một tác giả
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Một người lính nói về thế hệ mình của Thanh Thảo
- Một người thường của Chế Lan Viên
- Năm anh em trên một chiếc xe tăng của Hữu Thỉnh
- Uống rượu với người lính Bắc phương của Phan Xuân Sinh
- Nhà tôi của Yên Thao
- Tình thủ đô của Hữu Loan
- Với Khánh Ly của Phạm Tiến Duật
- Tiễn bạn của Lưu Quang Vũ
- Gửi cháu của Trần Nhuận Minh
- Thảo khấu của Nguyễn Bắc Sơn
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...
Tôi có đọc một đoạn viết về nhưng người lính đã đứng trong chiến hào máu ngập bụng chân bảo vệ cứ điểm. Cái cứ điểm ây bây giờ đã thành đồn điền cà phê. nghe nói cà phe tốt lắm. Thơm ngon lắm. và một người mẹ lính(người mẹ việt nam nào cũng được người lính cụ Hồ gọi là mẹ)đi vào đồn điền để mót những quả cà rơi rụng đã bị những con chó béc giê của đồn điền đó cắn chết và người chủ đồn điền không bị khởi tố