Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Áo lụa Hà Đông

    Tác giả:

    Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát
    Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

    Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn
    Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
    Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
    Bay vội vã vào trong hồn mở cửa

    Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
    Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
    Thơ học trò anh chất lại thành non
    Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

    Em không nói đã nghe lừng giai điệu
    Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
    Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
    Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

    Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
    Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
    Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
    Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại.

    Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
    Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
    Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
    Những ngày thắng trên vai buồn bỗng nặng.

    Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
    Giữa hộ anh màu áo lụa Hà Đông
    Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
    Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng.

    Bài thơ này đã được nhạc sĩ Ngô Thụy Miên phổ nhạc thành nhạc phẩm cùng tên.

    Dưới đây là phiên bản do Vũ Khanh trình bày.

    Bình luận

    1. bài thơ thật tuyệt diệu.

    2. Nguyễn Ngọc Đại says:

      Nguyên Sa hình như bị ám ảnh bởi màu áo trắng nữ sinh. Ông có những liên tưởng rất hay về tà áo trắng:

      Có phải em mang trên áo bay
      Hai phần gió thổi, một phần mây
      Hay là em gói mây trong áo
      Nên để qua đường mây trắng bay


      Áo bay trong gió em trong nắng
      Ta nhớ mơ hồ mây trắng bay

    3. vinh nguyễn says:

      Bình thơ của thi sĩ Nguyên Sa thì không dám , nhưng xin được mạn bút vài hàng cùng với những người thích bài : Áo lụa Hà Đông như sau .
      Bài thơ có 7 khổ thơ với 2 câu kết khổ đầu và khổ cuối như sau :
      (….)
      Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
      Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng.

      Em ở đâu hởi mùa thu tóc ngắn
      Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
      Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
      Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng
      Trắng …trắng của một màu lụa trắng ! sao không là màu lụa vàng nhạt nắng , không là màu lụa xanh nắng thu hay màu hồng phai của nắng chiều ? Có phải vì thi sĩ là giáo sư triết học nên đã gói nhiều màu trong mảnh lụa (ta chỉ tìm thấy khi tách màu ánh sáng trắng..đỏ,cam,vàng ,lục, lam , chàm, tím.)và bài thơ mãi với thời gian như màu thời gian cuộc đời :trời chợt mưa, chợt nắng….em chợt đi ,chợt đến..
      để rồi “… tiếng thơ buồn vọng lại.” với muôn đời.phải không ?
      Vinh-nguyen60.

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)