Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Chúc thư của một người lính vô danh

    Nếu ngày mai cam phận tôi lên đường
    Về một miền trời nồng mùi thuốc súng
    Xin các người đừng tụ tập lăng xăng
    Đừng đọc diễn văn, trương cờ xí
    Đừng uý lạo tặng quà
    Quàng vòng hoa chiến sĩ
    Đừng chu choa tiếng kèn đồng
    Bởi cái chết là một món hàng vô giá
    Không lễ tiễn đưa nào chuộc được

    Nếu ngày mai tâm lí chiên đàn
    Lùa toán quân lao vào chiến địa
    Mìn mù loà xé xác chiên ngoan
    Xin các người đừng đến lầm rầm trước linh vị
    Vinh danh tôi anh hùng liệt sĩ
    Bởi cái chết giờ là
    Một quan tài gỗ tạp – nếu có –
    Đóng bằng ván lạnh lùng
    Và đinh sắt lãng quên – vô ơn
    Màu thời đại

    Nếu ngày mai say mùi thuốc súng
    Tôi miên du trong mưa đạn
    Phiến ngực gầy làm tấm khiên che
    Thân bung tung như xác pháo
    Theo nhịp cười rồ dại cỗ liên thanh
    Của một xạ thủ nằm rình
    Bên chiến hào đối mặt
    Hắn cũng như tôi
    Đang say mùi thuốc súng
    Mùi mê yên mị dược
    Đánh thuốc lú hồn ta
    Đang vô thức miên du
    Trước khổ đau đồng loại

    Vậy
    Nếu vì cuồng vọng một người
    Một triệu người phải ngã xuống
    Vải tang sô không đủ để quấn đầu
    Muộn sầu triệu nàng goá phụ
    Vật vờ triệu mụn con côi
    Tôi xin các người đừng đến cúi đầu mặc niệm
    Tỏ tiếc vong linh người chồng / cha vắn số
    Rồi ra về ngồi kí lệnh trưng quân
    Lấy thịt đồng bào làm mồi cho súng ngoại
    Bởi giết chóc này vô luân và phi lí
    Chân lí không hồng, cứu cánh không xanh
    Tôi muốn ngã xuống máu trắng
    Trên một lằn ranh màu trắng

    Nếu ngày mai giữa khói lửa đỏ rực trời
    Tôi bị hút vào từ trường phía trước
    Viên đạn nào vô giác xoáy đầu tôi
    Xin các người đừng làm trò thiểu não
    Đặt vòng hoa phúng điếu, phân ưu
    Biểu dương công trạng trước quân kì
    Bởi mạng Việt Nam các người coi rẻ rúng
    Tấm bạt thô phủ vội xác gầy gùa
    Khách bộ hành hấp tấp bước băng qua
    Không ngoảnh lại

    Di ảnh tôi
    Xin các người đừng phóng lớn, phô bày
    Trong công viên, ngoài phố xá
    Bởi sinh thời thường tránh chốn lao xao
    Chỗ chợ người bon chen bát nháo
    Tôi muốn được chết âm thầm, tan loãng giữa vô danh
    Một vết xước nhợt nhoà
    Trên vô tình lịch sử

    Nay
    Để hồn nhẹ nhõm lúc ra đi
    Xin trả đủ lại các người
    Những huy chương láng coóng
    Những chiến tích mạ kền
    Những hoa hòe hoa sói
    Những loá mắt lập lòe
    Một thiên đàng mộng hoạn
    Một chiến sử không vui
    Một nghĩa địa hoang vùi
    Triệu anh hùng mê muội
    Phận mỏng con thiêu thân
    Lao vào lòng hoả ngục

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)