Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Sương bay dọc biển

    Mặt biển lẫn trong sương con đường như cổ tích
    Tiếng thông reo mê hoặc xa gần
    Chiếc xe chạy miên man, những vạt đường gấp khúc
    Mấy xóm dân chài như tụ lại như tan.

    Không biết vẫn sớm mai hay đã ở giữa ngày
    Không gian đục mờ mờ như thiếc cũ
    Sóng đang vỗ bên này thoắt bên kia sóng vỗ
    Mình đang tuổi hai mươi hay đã bốn mươi rồi.

    Ngỡ như mới đây thôi, cái buổi ấy lên mười
    Trời cũng xám thế ngày đi trọ học
    Ô tô chạy, chân ruộng mùa mới gặt
    Cái gốc rạ có gì mà nước mắt rưng rưng

    Có phải em không, cái gương mặt lạ lùng
    Không hẳn đã tình yêu, cái thời non dại ấy
    Chỉ biết thế và suốt đời biết vậy
    Cái tháng ngày còn mãi ở trong nhau

    Không thể định từ đâu đến đâu
    Cái ranh giới buồn vui, những chuyện đời tan hợp
    Buồn thì khóc mà vui rồi cũng khóc
    Nước mắt với nụ cười đôi lúc khó phân chia.

    Có câu thơ đã viết để quên đi
    Bỗng nhớ lại bùi ngùi thương cảm mãi
    Tất cả đã ra đi , tất cả còn ở lại
    Trận mưa ấy trên cầu mưa mãi bấy nhiêu năm.

    Thế đấy, bây giờ tóc đã hoa râm
    Nhớ năm đầu chiến tranh, nhìn tóc mẹ, giật mình thương sợi bạc
    Có lúc giữa chiêm bao thấy mình đang thức
    Lại có lúc trong đời cứ tưởng giữa chiêm bao.

    Ngỡ chai đi trong bom đạn thét gào
    Ngày đình chiến bao nhiêu người đã khóc
    Giữa đoàn tụ mới thấm đau chia cắt
    Bao nhiêu cuộc đợi chờ để vĩnh viễn quên nhau

    Sương lẫn biển mung lung, trời với đất chung màu
    Cây với núi lờ mờ không rõ nét
    Đây là cửa Thuận An hay Hồng Gai, Phan Thiết
    Cảnh vật thân quen lại như gặp lần đầu.

    Những miền đất xa vời lẫn cả vào nhau
    Những năm tháng không còn sau với trước
    Tôi cùng lẫn vào không gian, thời khắc
    Như sống cả đời người trong mỗi phút đang qua

    26-1-1983

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)