Một mình
[…]
gối tay nằm giữa lặng im
giật mình, hai mắt ướt nhèm cả hai
muốn vùng dậy, bứt đôi tai
hét vang mà chạy ra ngoài cô đơn.
[…]
gối tay nằm giữa lặng im
giật mình, hai mắt ướt nhèm cả hai
muốn vùng dậy, bứt đôi tai
hét vang mà chạy ra ngoài cô đơn.
[…]
Em như một mảnh trăng chìm
Cầm lên thì vỡ, đứng nhìn thì đau.
[…]
[…]
Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia
Thân thể lạnh thu mình trong gỗ mục
Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc
Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya
Trên tay dài giun dế rủ nhau đi
Anh lặng yên một mình nghe tóc ướt
Nằm ở đấy, hai bàn tay thấm mệt
Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài
Những bài thơ anh đã viết trên môi
Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh.
Ai dậy sớm
bước ra nhà
cau ra hoa
đang chờ đón
Ai dậy sớm
đi ra đồng
cả vừng đông
đang chờ đón
Ai dậy sớm
chạy lên đồi
cả đất trời
đang chờ đón!
Trên cánh đồng hoang thuần một màu
Trên cánh đồng hoang dài đến đỗi
Tàu chạy mau mà qua rất lâu
Tàu chạy mau, tàu chạy rất mau
Ngựa rượt tàu, rượt tàu, rượt tàu
Cỏ cây, cỏ cây lùi chóng mặt
Gò nống cao rồi thung lũng sâu
Ngựa thở hào hển, thở hào hển
Tàu chạy mau, vẫn mau, vẫn mau
Mặt trời mọc xong, mặt trời lặn
Ngựa gục đầu, gục đầu, gục đầu
Cánh đồng, a! cánh đồng sắp hết
Tàu chạy mau, càng mau, càng mau
Ngựa ngã lăn mình mướt như cỏ
Chấm giữa nền nhung một vết nâu.
[…]
Người đi ta ở phương này
Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang
Sáng trưng mấy dặm hoa vàng
Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa
Hương thông nồng ấm sau mưa
Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người
Em nay mãi tận bên trời
Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây
Người còn giấu bóng quanh đây
Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua
Giấu vai sau ngực thiên nga
Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào
[…]
[…]
Mùa thu
Tôi dắt bò ra thả ở cánh đồng
Nhìn thấy một cây dương liễu có hình người con gái
Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được thở
Tóc em đã xõa xuống lưng, cổ đeo hạt cườm.
Tôi vác cày ra cày miên man ở cánh đồng
Không thể tìm được nơi nào em tôi đang ngủ
Tôi chỉ thấy những rễ lúa có hình của những mạch máu trồi lên
Và tiếng bong bóng sủi dưới chân tôi như hơi thở nhẹ
Những hạt sương đậu trên bờ cỏ rưng rưng giọt lệ.
Năm nay em gái tôi mười lăm tuổi, nếu còn được sống
Em sẽ có giọng nói dịu dàng với khuôn mặt đẹp xinh.
Tôi chẳng yêu ai tôi chỉ yêu
Một người đau khổ giữa cô liêu
Một mồ trên bãi tha ma ấy
Và một hồn thơ đã xế chiều.
Tôi yêu một kẻ không hình xác
Đã chết từ muôn thế kỉ rồi
Nhưng vẫn còn đầy trong mộng tưởng
Trong hồn, trong trí, não cân tôi.
[…]
[…]
Em Mộc Châu
Xanh nõn nà trà búp
Em thẹn thò mận hậu chẳng riêng tôi
Mây đủng đỉnh trên cao nguyên bò sữa
Một màu mây no ấm hửng cuối trời
Miền Thái trắng ngủ quên
Trong núi thẳm
Bỗng trưa nay thức dậy cánh sông Đà
Bao cô Thái để ngực trần xuống tắm
Những nụ đầy khao khát một mùa hoa
Đêm rượu cần
Ta thức với Sơn La
Những môi mắt nồng nàn như lửa ấm
Thấy sông núi trong điệu xoè múa lượn
Núi tràn đầy mà sông cũng thiết tha
[…]
Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?
[…]