Trúc
Chắc người nói chẳng hết lời
Nên cây trúc có trên đời đấy em
Cha nghèo cây trúc thẳng thêm
Mùa thu sang, lá bên thềm vừa rơi
Câu hát ấy mẹ hát rồi
Giờ em hát lại với tôi lúc này
Hát bằng lời của bàn tay
Với bao thân trúc xếp dầy hai bên
[…]
Chắc người nói chẳng hết lời
Nên cây trúc có trên đời đấy em
Cha nghèo cây trúc thẳng thêm
Mùa thu sang, lá bên thềm vừa rơi
Câu hát ấy mẹ hát rồi
Giờ em hát lại với tôi lúc này
Hát bằng lời của bàn tay
Với bao thân trúc xếp dầy hai bên
[…]
[…]
Mãi mãi mảnh vườn nhà tôi
Hương bưởi, hương nhài, thơm ngát
Hoa trứng gà rơi xuống tóc
Gió thì thầm ở sau lưng.
Trốn được nhau rồi có mừng
Tìm được nhau rồi có nhớ
Thương nhau bạn đừng nói nữa
Chúng mình lần lượt trước sau.
[…]
[…]
Nửa đêm
Thuyền thúng đồng chiêm
đi tìm hướng làng xa
Ngọn cây đa trang hoàng khúc múa
đàn cá song lơ lửng tự tình
Ổ sáo đen mái chèo khua vỡ trứng
Gà lên chuồng chuông động bình minh
Đi tìm con bướm bạc đầu
Liếc qua hoa nhài nhuộm nâu
Đi tìm tóc rối đổi kẹo
Cụm tóc hờn ghen cài kẽ liếp
Lược bóng gương trong
Sợi tóc kéo mùa xuân
lìa bỏ bãi làng
[…]
[…]
Trong cuộc đời anh đã thua thiệt nhiều điều
Chỉ còn đôi tay chưa dính bẩn
Nhưng anh không hề nhịn nhục
Và cũng không bao giờ là kẻ quá khích
Mở to mắt ra anh nhìn bình thản cuộc đời này
[…]
[…]
Thời mở cửa, cửa các nhà khép kín với nhau hơn
…Chỉ có các cửa nhà hàng là mở rộng
[…]
Thời mở cửa người bán sức mình đứng đầy bên đường Giảng Võ
Và còn có rất nhiều người chẳng biết bán cái gì.
Thời mở cửa, vâng. Rất nhiều cái đẹp
Và cũng rất nhiều cái tốt mãi qua đi.
[…]
Thân thể tôi như chiếc cột ăng ten
Vừa phát sóng vừa tự mình rỉ rét
Điều tôi nói chừng chúa trời chưa biết
Phật chưa tin và trời cứ làm thinh
Tôi nhỏ nhoi tồn tại chính mình
Nhân danh một chính mình tồn tại
Sân chùa cứ rụng đầy hoa đại
Thánh giá cao chót vót tận vòm mây
Tôi vẫn đi lầm lụi giữa xuân này
Mưa bụi thấm lông tơ đầy mặt áo
[…]
[…]
Nét nghiêm khắc cong vòng cung môi mỏng
Nghe sôi sục cả linh hồn nóng bỏng.
Người mẹ già thét lớn: “Mã Chiếm Sơn!”
(Mã run lên) “Đâu giọt rượu căm hờn?
Mãn Châu quốc nghe không mày, rên rỉ
Dưới gót sắt của Phù Tang ích kỷ
Đang mang quân giày xéo cả Trung Hoa
Nước Trung Hoa yêu dấu của lòng ta
Đã thống khổ bởi bao xiềng ngoại quốc!
Chưa vừa ư những tai ương thảm khốc
Đã đè trên dân tộc nước non mày!
Có chi vui sông núi đỏ tràn thây
Mà Mã tướng ngày nay dâng rượu cúc?
[…]
[…]
Mười năm vẫn mới màu hoa cũ
Ráng nửa mùa rơi cây mệt già
Mình về ôm chổi không đành quét
Thương khoảng sân nghèo chút đỉnh hoa…
[…]
Đã biết,
Hễ gieo chinh chiến là kín đất đau thương,
Nếu động can qua thì mịt trời tang tóc.
Vậy mà sao,
Chẳng lo điều yên nước no dân,
Lại quen thói xua quân chiếm đất?
Như nước ta,
Một dải non sông, nam bắc chung giềng,
Trăm triệu anh em, trước sau như nhất.
Hoàng Liên, Tam Đảo, Hồng Hà, Cửu Long, là máu là xương,
Phú Quốc, Côn Sơn, Trường Sa, Hoàng Sa là da là thịt.
Máu xương đâu lẽ tách rời,
Thịt da dễ gì chia cắt?
Mà là liền tổ quốc phồn vinh,
Mà là khối giang sơn gấm vóc.
Người trăm triệu nhưng vốn một lòng,
Tim một trái dẫu nhiều sắc tộc!
Nữ nhi chẳng thiếu bậc anh hùng,
Niên thiếu cũng thừa người kiệt xuất.
[…]
[…]
Tiếng xe ngựa qua cầu Kỳ Lừa
Lóc cóc dưới chiều mưa
Tấm bạt rách trên mui gió lật
Che mái đầu mấy người đàn bà
Nói những chuyện cuốc cày mua bán
Em bé Nùng ngồi trong quang mẹ gánh đi sơ tán
Như chính tôi thuở nào
Mắt em nhìn thăm thẳm làm sao!
Thăm thẳm một đời bao thứ giặc
Chưa giặc nào như giặc này
Quân ăn cướp quân phản trắc
Đã từng vào nhà ta
Như một người bạn thân một người đồng chí
Thăm hỏi vợ ta
Bồng bế con ta
Siết tay ta rất chặt
Cùng nhau ngồi ở góc phòng kia
Quanh bộ bàn ghế trúc
Bữa ăn tươi có nem rán bún bò
Bánh bao nhân thập cẩm…
[…]