Thất trận
[…]
Mai lúc ngày đưa tin chiến bại
Kinh thành ta sẽ bó đôi tay
Hồn nghiêng gặp áo khinh cừu trắng
Sự nghiệp buồn tênh em có hay.
[…]
Mai lúc ngày đưa tin chiến bại
Kinh thành ta sẽ bó đôi tay
Hồn nghiêng gặp áo khinh cừu trắng
Sự nghiệp buồn tênh em có hay.
Tháng hai Hòa Ninh, tháng ba Nam Ô
Những ngày quân qua miền Trung cằn khô
Một bước quê hương một vùng đất khổ
Xơ xác trong nhau những ánh mắt chờ
Tấm áo ngụy trang bạc ngày gió núi
Che nắng lửa trời che tháng mưa rơi
Ðêm trũng Túy Loan trùng trùng bóng tối
Pháo giặc bay ngang Ðà Nẵng ngậm ngùi
Phố cũ xa ơi vàng đèn có nuối
Ngột ngạt đêm hè tiếp giấc mong manh
Vẫn sống cầm hơi trong vòng đai hẹp
Thêm bước qua ngày vàng mộng hay xanh?
[…]
[…]
Xơ xác tóc mai còn xạm khói
Mắt xanh chợt mỏi giấc công hầu
Bão cát bạt ngàn vang tiếng gọi
Bước nào phiêu bạt nẻo xưa sau
Vài năm lính trận dăm thằng bạn
Xuôi ngược chia nhau vài áng mây
Gặp nhau rượu đổ như mưa hạn
Rót mãi chưa đầy cơn tỉnh say
Ngất ngưởng cười nhau đời nắng dãi
Rung đùi chuyện vãn vẫn mênh mông
Sầu mây còn cuộn ngoài quan ải
Còn lâu yên ngựa mới thong dong
[…]
Giọt buồn em hãy rót đi
Ngoài kia vũ trụ đang kỳ phôi thai
Mùa thu dường đã mệt nhoài
Heo may rười rượi, cây thay lá vàng
Kiếp người ta đã nhận mang
Xin em giữ trọn cho cam lòng trời
Giọt buồn cứ vợi sang tôi
Dẫu bao nhiêu vẫn một lời rằng thương
Mẹ cha trao gửi sắc hương
Đời trao em nỗi vui buồn trong tim
Chân thành tha thiết yêu tin
Mình dâng nhau khúc hát tìm về nhau.
[…]
Nước mắt thành mặt trái của lòng tin
Tình yêu đến cùng đường là cái chết
Nhưng người đẹp dẫu rơi đầu vẫn đẹp
Tình yêu bị dối lừa vẫn nguyên vẹn tình yêu.
[..]
[…]
Cao không quá một câu thơ
Chữ tin thì tối, chữ ngờ thì trong
Sâu không quá một tấc lòng
Mà mơ không tới, mà mong chẳng thành.
[…]
[…]
Người tụ về nép góc hào bình thản
Hà Nội ca và chiến đấu quanh ta
Xưa đây lối xóm cầm ca
Bốn mùa ngả nghiêng trụy lạc
Khăn lụa che ngang mày thét nhạc
Gót chân xanh khép giọng Tì bà
Em gái Ngã Tư Sở
Anh người thợ Nam Đồng
(Đêm sênh ca khốn khổ
Đập tan đàn khi nhạc mới mênh mông)
Xác anh vùi lửa đạn
Xác em vùi bên anh
Khói súng mờ bay nhạt cả xóm xanh
Lửa bừng cháy lên rực phía đô thành
[…]
[…]
Yêu đến đỗi. Lòng cũng buồn đến đỗi.
Nói hoài rồi. Cần lắm, phút lặng im.
Hơi thở nhẹ lẫn mùi hoa bối rối
Dáng em đi, tóc xõa, phủ vai mềm.
Phố u tối. Tình yêu không lối thoát,
Lòng chơi vơi theo chiếc lá thu buông.
Đêm Hà Nội. Hai người. Hai cái bóng
Nhạc tắt rồi, giai điệu vẫn còn vương.
[…]
[…]
Khi cọc cầu ao dứ mắt chuồn chuồn
Buồn ngủ rã rời cánh mỏng
Em đi mãi những đường làng ngơ ngắt
Nhặt lá đa đan mũ Chiêu Quân
Hát vẩn vơ lời xẩm chợ
Gậy mù ngửi hơi đường lạ
Chiều lá dứa tít mù chong chóng
Gió mát này Mẹ quạt
từ chênh chếch nẻo tàn trăng
[…]
[…]
Làng anh ở ven sông
Sắp vào tháng tư
Mắt tình tứ rủ nhau về hội Gióng
Mùi hương xông nụ cười lên nhẹ bỗng
Ai chẳng ngỡ mình đang đi trong mây
Ai chẳng tin mình đang rong ngựa sắt
Cả một vùng sông ai chẳng hát
Sao không nghe câu lý ngựa ô này.
Thế mà bên em móng ngựa gõ mê say
Qua phá rộng duềnh doàng lên dợn sóng
Qua truông rậm
Đến bây giờ anh buộc võng
Gặp mối dây buộc ngựa gốc lim già
Suốt miền Trung sông suối dày tơ nhện
Suốt miền Trung núi choài ra biển
Nên gập ghềnh câu lý ngựa ô qua.
[…]