Người đi tìm mặt
[…]
Mặt họ no đủ quá
Họ vui dễ thế kia
[…]
[…]
Mặt họ no đủ quá
Họ vui dễ thế kia
[…]
[…]
Em ngập ngừng một giọt lệ trên mi
Đời sống này buồn mà đẹp quá.
Em ngập ngừng giữa phiên chợ nắng
Đò nhổ neo, nổ máy gọi về
Ta cứ đứng phân vân trên cồn cát
Các bạn chài đã đi hết rồi
Những chiếc thúng rập rờn ngoài cửa biển
Còn hai chúng mình
Đi thôi
Về thôi.
lang thang hành khất nụ cười
chào thiết tha suốt mùa tươi phấn hồng
xuân nhíu mày
cải trổ ngồng
vàng hoa chưa kịp tỏ lòng với xanh
đồng bằng
đâu sóng chòng chành
giữa niềm vui lẫn mong manh nụ buồn
sớm mai khoe vội cánh chuồn
rung một nhịp gọi mưa nguồn về thăm
phố nâu xa tiếng sâm cầm
hành khất nụ…
gặp dương cầm
mím môi
van mưa về quanh vành nôi.
[…]
Tuổi tôi cắt cỏ ven đê
Những khi đầy gánh lại khe khẽ buồn
Tuổi tôi lúc ngắm hoàng hôn
Lo cho diều giấy vẫn còn trên cao…
Tuổi tôi có lối rẽ vào
Suốt đời bước thấp, bước cao – Tôi tìm…
[…]
Hãy ném chữ lên giấy, hãy đắp chữ lên giấy, và gọi đó là thơ, vì thơ là tất cả những gì em nhặt lên và cầm tới, là tất cả những gì em chợt nghe và nhìn tới, và là tất cả những gì em làm… và hãy làm thật nhanh, thật mau để ngày mai chữ sẽ có một đời riêng… như khi anh nghĩ tới em… vì mỗi một ngày mai là vĩnh biệt muôn trùng hình ảnh hôm nay…
[…]
Năm giờ. Thành phố còn im lặng
Những chuyến xe đầu run rẩy qua
Con đường sương khói hai hàng nến
Những nhánh cây đen đụng mái nhà
[…]
[…]
Sống giữa hồn anh ngày ấy trong lành
Em nón trắng trong chiều phố nhỏ
Em áo tím hong tóc dài đợi gió
Chuông nhà thờ một nhịp rộn ràng ngân
[…]
Lối đi cỏ mộng thân dài
Cây cao lá nặng ngủ hoài muôn năm
Sương rêu nến đỏ từ trần
Ván khô tay ẩm tuột dần tương lai
Sớm linh thiêng ít tuổi trời
Áo choàng vai rộng xuống đời tây du
Khi ra biển mặn đêm thù
Tôi đi tôi lại bóng mù thinh không
[…]
Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
Những tấm ván đã thành bụi thành tro thành rều thành rác…
Chúng có quên ánh mắt phía bên này
Chúng có nhớ chớp lửa phía bên kia
Chúng có nguôi ngoai vết cháy thẫm máu người
Hay chúng chỉ là gỗ thôi
Đã xong phận lát cầu
Hay chúng đâu chỉ là gỗ thôi
Vì còn thấm máu người
Vẫn day dứt khôn nguôi
Nhịp cầu đã gãy…
[…]
[…]
Em đang ở rất xa nơi hẹn cũ?
Khoảng xanh kia làm cả một chân trời
Anh đi mãi chẳng thể nào tới được
Chỗ mình ngồi, nơi hẹn những lá rơi.