Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Những tấm ván trên cầu Hiền Lương

    Tác giả:

    Hơn ba mươi năm cỏ mấy bận ngút xanh
    Chỉ ngại lòng người chưa bén rễ

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương[1]
    Chúng có hay không câu chuyện của riêng mình
    Chúng có phân biệt được sắc cờ
    Giữa hai giới tuyến
    Hay chúng chỉ là gỗ thôi
    Làm phận lát cầu
    Và gánh trên mình thương tích

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
    Chúng không có tay
    Để ký vào điều khoản chia đôi
    Chúng không có chân
    Để chạy về bên này, bên khác
    Chúng không có mắt
    Để phân biệt MIG với B52
    Chúng chỉ là gỗ thôi
    Làm phận lát cầu
    Và nhận về phần mình tan nát

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
    Chúng biết hay không biết số thứ tự của riêng mình
    Giữa 450 tấm bên này
    Và trong 444 tấm bên kia
    Chúng có thù oán nhau không
    Chúng có sơn vẽ trên mình những màu những sắc
    Chúng có xẻ thân mình làm củi làm chông
    Để sập, để cháy nhau trên dòng Bến Hải
    Hay chúng chỉ là gỗ thôi
    Làm phận lát cầu
    Và cõng trên lưng mình lịch sử

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
    Sau mấy mươi năm
    Tấm còn
    Tấm nát
    Tấm bên này vẫn nằm phía bên này?
    Tấm bên kia vẫn nằm phía bên kia?
    Chúng có biết vui không
    Khi chỉ thấy một sắc cờ
    Chúng có biết vui không
    Khi không còn giới tuyến
    Hay chúng chỉ là gỗ thôi
    Làm phận lát cầu
    Vài trăm tấm phía bên này
    Mấy trăm miếng phía bên kia…

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
    Những tấm ván đã thành bụi thành tro thành rều thành rác…
    Chúng có quên ánh mắt phía bên này
    Chúng có nhớ chớp lửa phía bên kia
    Chúng có nguôi ngoai vết cháy thẫm máu người
    Hay chúng chỉ là gỗ thôi
    Đã xong phận lát cầu
    Hay chúng đâu chỉ là gỗ thôi
    Vì còn thấm máu người
    Vẫn day dứt khôn nguôi
    Nhịp cầu đã gãy…

    Những tấm ván trên cầu Hiền Lương
    Những tấm ván xẻ từ dãy Trường Sơn
    Trong một sáng rạng ngời
    Bắc qua dòng Bến Hải[2]
    Những tấm ván
    Vượt tầm đạn
    Khuất tầm bay
    Không đau đớn gót giày
    Nối triệu bước chân còn buồn
    Tới những nhịp rất vui[3]
    Có hẫng hụt
    Có mong manh
    Như vắt bụi tro qua vực thẳm?[4]

    30/4/2012

    Chú thích

    1. Tháng 5/1952 thực dân Pháp xây cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải gồm 7 nhịp, dài 178m, mặt lát bằng gỗ thông. Năm 1954, theo Hiệp định Genève. Sông Bến Hải ở vĩ tuyến 17 được chọn làm ranh giới chia Việt Nam thành hai vùng tập trung quân sự. Theo đó, “cầu Hiền Lương chia làm hai phần, mỗi bên dài 89m, sơn hai màu khác nhau. Bờ Bắc gồm 450 tấm ván mặt cầu, bờ Nam 444 tấm.” (Nguyễn Tuân). Chiếc cầu này tồn tại được 15 năm (từ 1952 đến 1967) thì bị bom Mỹ đánh sập. ^
    2. Năm 2002 – 2003, tỉnh Quảng Trị đã xây phục chế cầu Hiền Lương bắc qua sông Bến Hải; cầu dài 182,97m gồm 7 nhịp, mặt lát gỗ lim. ^
    3. “Một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại, có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là vết thương chung của dân tộc, cần được giữ lành thay vì lại tiếp tục làm cho nó thêm rỉ máu”. (Võ Văn Kiệt)  ^
    4. Các chú thích trong bài đều của tác giả. ^

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)