Người em sáng trong cô độc
[…]
Em đã đến chưa? Sao đêm chợt vắng
Cả cuộc đời xáo động chợt hao đi
Những ngón tay dần chuyển đến hôn mê
Và tà áo phủ chân trời trước mặt.
[…]
Em đã đến chưa? Sao đêm chợt vắng
Cả cuộc đời xáo động chợt hao đi
Những ngón tay dần chuyển đến hôn mê
Và tà áo phủ chân trời trước mặt.
Chợt thấy đôi khi lòng là quán
Trống tênh dăm ghế bụi mốc cời
Chờ nhau
Bếp đã thành tro nguội
Tay cũng đành
Mười ngón pha phôi
[…]
[…]
Tôi mơ buổi mai trời sáng
Hoa cười nở thắm vườn trinh
Tay súng cầm ngang, miệng hát:
– A ha, này tuổi Thanh Bình
Em lại trở về buồng cũ
Bên chồng ôm ấp con thơ
Tôi lại trở về gác nhỏ
Nhìn em như chẳng bao giờ…
[…]
[…]
Anh nhớ em ngồi áo trắng thon
Ngàn năm còn mãi lúc gần quen
Em gầy như liễu trong thơ cổ
Anh bỏ trường thi lúc thịnh Đường
[…]
[…]
Em từng yêu anh
Như yêu ngày xưa
Vườn ổi trái vàng, cây táo trĩu quả
Cô bạn hàng xóm má tròn
Những bông hoa biết nổ giòn tí tách
Con chim khướu chân vàng sổ lồng bay mất
Ngày mưa đi học
Giấy vở ướt nhèm
Em từng yêu anh như yêu ngôi nhà em
Ngày mưa mối đùn bay phấp phới
Con thạch sùng mầu hồng hay chắt lưỡi
Con mèo đuổi chuột chạy lăng xăng
Chiếc bàn gỗ hai mươi mấy năm
[…]
[…]
Câu thơ rơi như lá vàng trên đất
Khẽ cuốn theo gót gió la đà
Cửa đóng mở ngôi nhà hạnh phúc
Như đón em vào
Lại đuổi em ra…
[…]
[…]
Đang lạnh lòng ta chợt ấm lên
Áo người, màu lửa cuối ngày nhen
Không tin Đông chớm lên vai phố
Chỉ chắc lòng yêu đã… chớm em.
[…]
Mỗi độ xuân về lại thương tháng ba
Buồn sướt mướt những chiều sương nhạt quá
Bãi sông nằm thương con đò vất vả
Chị lấy chồng đã mấy mùa hoa.
Ký ức em dội ướt một mái nhà
Thời gian phủ nỗi niềm lên màu rạ
Mẹ khâu vá một đời bên bức vách
Ngọn đèn chong chưa lụi tắt bao giờ.
[…]
[…]
Tôi tưới mãi mà chiều vẫn héo
Trên hoa, ngày trượt ngã vào đêm
Khu vườn sáng bằng lửa trên lưng con kiến
Bầy im lặng đang bò
Tôi lau mãi mà ghế lòng vẫn ướt
Mưa là em, em là mưa
Đêm nào vắng là khu vườn dại dột
Thí dụ đêm này
Mắt lá ướt giọt mây…
[…]
[…]
Thu héo nấc thành những tiếng khô.
Một vì sao lạ mọc phương mô?
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ?
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ?