Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Những đám mây ban sớm

    Tác giả:

    […]

    chúng ta còn lại gì sau cuộc chiến tranh?
    một tuổi trẻ sớm tàn
    một đôi môi sớm tắt
    không nhớ hết bạn bè đã chết
    xác gục giữa bùn lầy
    thái dương rỉ máu
    không thể phủ huân chương
    lên ngực trần đã rữa
    cũng không thể bồi thường
    bằng những đồng tiền viện trợ
    làm sao có thể trở về
    ngủ yên trên giường cũ
    làm sao yên lành nhìn hoa nở
    làm sao bình tâm ôm một người con gái
    trong tay?

    […]

    sắp tới là những ngày khó nhất
    những người tốt không được quyền vô dụng
    không được quyền ngu dốt
    hãy im đi lời bịp bợm dối lừa
    lũ nước ngoài xảo quyệt cút ngay ra
    máu con người không phải thứ bán mua
    cái bánh vẽ không no lòng ai được
    bài học lớn của một thời đau xót

    […]

    ta ra đường em nhé, ngẩng đầu lên
    trên mặt đất, ta có quyền được sống
    nhiều cay đắng, ta có quyền được khóc
    nhưng sáng nay anh muốn thấy em cười
    những mặt gầy ướt đẫm ánh ban mai
    những người lính trở về từ cát bụi
    những đôi lứa ôm ghì nhau không nói
    nghe trống đồng bát ngát đỉnh rừng cây

    […]

  • Em (I)

    Tác giả:

    […]

    thời bạo tàn lửa cháy khắp nơi
    những thây người gục ngã
    những nhịp cầu sụp đổ
    những toa tàu rỗng không
    em đứng ở góc phòng
    tóc lòa xòa trên má
    anh ôm chặt thân em bé nhỏ
    biết nói gì; lát nữa đã xa xôi
    thù hận mênh mông mặt đất bùn lầy
    em chập chờn đi trên đổ nát
    thành phố bờ đá dựng
    những bánh xe lăn vỡ
    những hầm hố những nhành hoang huyệt mả
    những người lính ngồi hút thuốc
    mũ sắt mưa rào
    những người lính mặt đen má hóp
    hát gì nghêu ngao
    anh lại nhớ về em
    cái chấm nhỏ lạ lùng
    trên cánh đồng trơ trụi
    đôi mắt bàng hoàng như hỏi
    “giết chóc thế còn chưa đủ
    các người điên cả hay sao?”

    […]

  • Khu nhà vắng trẻ con

    Tác giả:

    […]

    Ngoài kia tiếng gầm xe xích
    Tiếng còi báo động rền la
    Tôi như khu nhà
    Bỗng già nua hoang vắng
    Nhớ tiếng nói nhớ từng gương mặt
    Như mình có lỗi với bầy em
    Như tại ngày thường
    Mình hay đe hay mắng
    Chúng nó giận rủ nhau đi mất
    Bốn phía bây giờ tẻ lạnh
    Tưởng như trên mặt đất
    Bỗng không còn trẻ thơ
    Như thế giới này quá độc ác xấu xa
    Các em đã bỏ đi hết cả
    Nỗi đau nhịp cầu gẫy đổ
    Nỗi đau nhà tan gạch vỡ
    Nhưng da diết nhất nỗi buồn
    Mọi khu nhà đều vắng bặt trẻ con
    Chỉ còn người lớn tinh khôn
    Chỉ còn tiếng gầm tiếng nổ

    […]

  • Những đứa trẻ buồn

    Tác giả:

    […]

    Các anh ơi, đừng trách chúng tôi
    Các bà mẹ, tha thứ cho chúng tôi
    Chúng tôi chẳng thể làm khác được
    Quả đồi cháy như một phần quả đất
    Bao đời người ta đã giết nhau
    Với các anh tôi oán hận gì đâu
    Nhưng còn có cách nào khác được
    Cuộc chiến tranh này là khoản thuế đò ngang
    Con người sang một bờ mới chín vàng
    Con người được làm con người trở lại

    Nhưng mãi mãi chẳng bao giờ sống dậy
    Những tháng năm đã mất
    Những nhịp cầu gẫy gục
    Những toa tầu sụp đổ tan hoang

    Heo may cỏ dại úa vàng
    Ngàn lau rụng trắng
    Những đứa trẻ buồn ướt lạnh
    Đường dài mặt trận nối nhau đi…

  • Chiều trên phá Tam Giang

    Tác giả:

    […]

    Chiều trên phá Tam Giang
    Anh sực nhớ em
    Nhớ bất tận

    Giờ này thương xá sắp đóng cửa
    Người lao công quét dọn hành lang
    Những tủ kính tối om
    Giờ này thành phố chợt bùng lên
    Để rồi tắt nghỉ sớm
    (Sài Gòn nới rộng giờ giới nghiêm
    Sài Gòn không còn buổi tối nữa)
    Giờ này có thể trời đang nắng
    Em rời thư viện đi rong chơi
    Dưới đôi vòm cây ủ yên tĩnh
    Viền dòng trời ngọc thạch len trôi

    Nghĩ tới ngày thi tương lai thúc hối
    Căn phòng cao ốc vàng võ ánh đèn
    Quyển sách mở sâu đêm
    Nghĩ tới người mẹ đăm chiêu, đứa em quái quỷ
    Nghĩ tới đủ thứ chuyện tầm thường
    Mà cô gái nào cũng nghĩ tới
    Rồi nghĩ tới anh, nghĩ tới anh
    Một cách tự nhiên và khốn khổ

    […]

  • Những bông hoa không chết

    Tác giả:

    […]

    Chúng ta ra đi chiến tranh mùa đông
    Ta kịp biết gì đâu
    Vừa hết trẻ con đã là người lính
    Cô bạn gái cánh tay trần rám nắng
    Ngực phập phồng thở mạnh đến lo âu
    Đừng nói với ta những lời hào nhoáng về chiến tranh
    Tuổi trẻ ta đã qua bạn bè ta đã chết
    Ta đã vượt bao đèo cao chót vót
    Bao điều nhà trường chẳng dạy cho ta
    Nghĩ lại giễu cười những giấc mộng tuổi thơ
    Giờ trong ta vui buồn đều nín lặng
    Một thế hệ cứng đi như thỏi sắt
    Nhưng xoáy ngầm vẫn cuộn ở lòng sông

    […]

  • Thời đất nước gian lao

    […]

    đường vào Nam hun hút những chuyến tầu
    máu rất đỏ tuổi hai mươi nằm lại
    câu hát bảo:
    tuổi hai mươi những người đi trẻ mãi
    câu thơ bảo:
    đất nước hình cánh võng mẹ ru ta

    […]

    người chép sử ngàn năm là bùn đất
    kiên trì và nhẫn nại
    máu của người là mực viết thời gian.