Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Bếp lửa

    Tác giả:

    […]

    Rồi sớm rồi chiều lại bếp lửa bà nhen
    Một bếp lửa lòng bà luôn ủ sẵn,
    Một bếp lửa chứa niềm tin dai dẳng,
    Lận đận đời bà biết mấy nắng mưa
    Mấy chục năm rồi, đến tận bây giờ,
    Bà vẫn giữ thói quen dậy sớm,
    Nhóm bếp lửa ấp iu nồng đượm,
    Nhóm niềm yêu thương khoai sắn ngọt bùi,
    Nhóm nồi xôi gạo mới sẻ chung vui,
    Nhóm dậy cả những tâm tình tuổi nhỏ.
    Ôi kì lạ và thiêng liêng – bếp lửa!

    Giờ cháu đã đi xa, có ngọn khói trăm tàu,
    Có lửa trăm nhà, niềm vui trăm ngả,
    Nhưng vẫn chẳng bao giờ quên nhắc nhở:
    – Sớm mai này bà nhóm bếp lên chưa?

  • Dừa ơi

    Tác giả:

    Tôi lớn lên đã thấy dừa trước ngõ
    Dừa ru tôi giấc ngủ tuổi thơ
    Cứ mỗi chiều nghe dừa reo trước gió
    Tôi hỏi nội tôi: “Dừa có tự bao giờ?”

    Nội nói: “Lúc nội còn con gái
    Đã thấy bóng dừa mát rượi trước sân
    Đất này xưa đầm lầy chua mặn
    Đời đói nghèo cay đắng quanh năm”

    […]

  • Trường huyện

    Tác giả:

    Học trò trường huyện ngày năm ấy
    Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
    Những buổi học về không có nón
    Đội đầu chung một lá sen tơ.

    Lá sen vương vấn hương sen ngát
    Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
    Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
    Theo về tận cửa mới tan mơ.

    Em đi phố huyện tiêu điều lắm
    Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
    Mà đến hôm nay anh mới biết
    Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.

  • Chiếc lá đầu tiên

    […]

    Thôi đã hết thời bím tóc trắng ngủ quên
    Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ
    Quả đã ngọt trên mấy cành đu đủ
    Hoa đã vàng, hoa mướp của ta ơi

    Em đã yêu anh, anh đã xa rồi
    Cây bàng hẹn hò chìa tay vẫy mãi
    Anh nhớ quá, mà chỉ lo ngoảnh lại
    Không thấy trên sân trường chiếc lá buổi đầu tiên.

  • Viên xúc xắc mùa thu

    […]

    Anh đi qua tất cả mối tình câm,
    Mối tình nói, rồi mối tình bỏ dở.
    Đôi tay kẻ ăn xin, đôi môi hồng trẻ nhỏ,
    Đất nước đau buồn chưa hết, Mỵ Châu ơi!

    Lông ngỗng bay như số phận giữa trời
    Trọng Thuỷ đứng suốt đời không hết lạ.
    Vệt lông ngỗng con đường tình trắng xoá.
    Có ai hay thăm thẳm giếng khôn cùng.

    Nhưng chính anh không hay số phận lại điệp trùng,
    Khi mở mắt Mỵ Châu em ngồi đó
    Toa thứ ba ôm cặp ai nức nở
    Suốt đời anh mang tội với con tàu.

    […]