-
Bình đựng lệ
Tác giả: Chế Lan ViênTháng Một19Từ sâu thẳm không tên
Vớt lên bình đựng lệ
Người xưa ném nỗi đau vào bể
Nhờ sóng triều vạn kỷ
Lấy vùi trong lãng quên.
Dẫu không chu kỳ
Như Tua Rua, sao Chổi
Chiếc bình tuột khỏi tay nhân loại
Lại về trở lại
Nằm kia
Cùng với hoa trúc đào đỏ chói
Và sóng chiều vào bãi
Ném thia lia.Tôi từ xứ lắm bom
Giáp mặt nghìn lần cùng cái chết
Đứng trước chiếc bình con
Vẫn cứ bàng hoàng
Ồ! Ta đã nghe rao giảng về hư vô
Tro tàn, gió rét.
Ăn miếng buồn trong thơ
Uống nỗi đau ở triết,
Ờ, thế mà chả có gì mất hết
Chiếc bình kia vẫn còn
Vỏ ốc hóa vôi
Rễ cây bám bình hóa thạch
Nét hoa văn vẫn cười.Dù hoa chỉ một ngày
Dù sóng kia vạn tuổi
Dù đời nhiều chuyện rủi
Mà rất nghèo cơ may
Chiếc bình xưa vẫn đó
Người này vứt để quên
Người kia cầm lại nhớ
Thời này dù vứt bỏ
Thì thời kia nhặt lên.Cùng một tác giả
- Cờ lau Đinh Bộ Lĩnh
- Chùm nhỏ thơ yêu
- Một người thường
- Trên đường về
- Tháp Bay-on bốn mặt
- Con cò
- Tình ca ban mai
- Xuân
- Chia
- Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ
- Xem tất cả »
Một số bài thơ có nội dung liên quan
- Đêm đông chí uống rượu với bác Lâm và bác Khánh nói về những cuộc chia tay thời loạn của Lưu Quang Vũ
- Lời gọi bên sông của Lê Bá Dương
- Gửi Kiều cho em năm đánh Mỹ của Chế Lan Viên
- Không, mẹ ơi của Bùi Minh Quốc
- Thơ dâng của Bùi Minh Quốc
- Sông Hồng – hồi ức của một nghĩa binh già của Lưu Quang Vũ
- Đất nước đàn bầu của Lưu Quang Vũ
- Mùa bão lũ của Nguyễn Phan Quế Mai
- Bến của Việt Phương
- Tiếng hát con tàu của Chế Lan Viên
Một số bài thơ hay khác
Đang tải...