Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Trở về miền đồi

    1.
    Anh trở về miền đồi
    Giữa ngày đông tháng giá
    Ở vùng em mừng cho cây mạ
    Ở phương anh thương hạt lúa đâm mầm
    Mưa như bụi muối rắc
    Rằng mưa lâm thâm
    Lại thương tấm lưng còng cong hình lá hẹ
    Có một trăm dáng đời để ví
    Vẫn không thỏa một lần thương
    Chân cắm xuống bùn
    Đầu cúi xuống đất
    Cũng thành vành cong “chú cuội ngồi gốc cây đa”
    Chân cắm xuống bùn
    Đầu cúi xuống đất
    Cũng tạc dáng gù của đồi
    Mặt lá nào cũng ngửa lên nhìn trời
    Quay lưng lại đất
    Chỉ có người làm ruộng xứ mình khi gieo nắm hạt
    Đều phải lấy lưng chống trời

    Mặt lá nhìn ngửa
    Mặt người nhìn ngang
    Mặt loài thú lang nhìn xuống
    Khi ta còn nhìn lên kính ngưỡng
    Khi ta còn cúi xuống khẩn cầu
    Ta vẫn tự tạo ra mình bằng những dáng đau

    Vành môi cong hình lá lúa
    Đòn gánh mấu liền níu giữ cổ quang
    Một trăm dáng vòng
    Một ngàn hình cong
    Vẫn không tìm ra đốt đau của mẹ
    Con sâu đen đục vào lõi mía
    Làm thành lỗ đau đỏ au
    Con chỉ là con, con đã biết đâu
    Phải đến lúc đời con sinh nhánh
    Con mới rõ trên vòng cong cột sống
    Đốt xương nào sâu đục mẹ ơi

    2.
    Anh phải về vùng đồi
    Dù phương ấy có nhiều trắc trở
    Nơi ấy anh còn người bố
    Mỗi cơn ho tắc thở, lại cố nguôi
    Chưa nỡ đi xa vì chưa dặn lại lời
    Khi đứa con trai còn vắng
    Nơi ấy có người con gái anh sẽ yêu hay bị lừa quả đắng
    Nơi ấy có đứa con chưa sinh, đã biết ngắm người cha bằng cái nhìn lẳng lặng
    Phải về mau, về mau em ơi!
    Dù nơi ấy là vùng sỏi đồi
    Nhưng vẫn dáng hình mâm xôi
    Và hạt đậu, hạt ngôm cõng nhau trèo lên quán dốc
    Nơi ấy là đất quê anh
    Dù ở đấy cây lúa cây gianh giành nhau chỗ đứng
    Hòn sỏi hòn đá chia nhau chỗ nằm
    Trong cái làng âm
    Người bốn ngàn năm, nằm chung với người chưa đủ tháng
    Trên cái làng dương
    Người người nhường nhau đất sống
    Kể từ ngày xửa ngày xưa

    Nhưng em ạ, ở đấy
    Có chiếc tiểu sành đào lên
    Con người trong ấy không còn
    Nhưng cái tên
    Người làng hôm nay không quên!
    Và người đang sống lại một lần biết ơn
    Vì người khuất cũng muốn biến mau thành đất
    Cả chiếc tiểu sành đã nhiều phen rạn nứt
    Vẫn muốn được, lại một lần hóa than qua lửa
    Để mau sống lại kiếp phù sa như cũ
    Cho ngày ngày lại có được tình yêu

    01.1985

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)