Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Ngày hòa bình đầu tiên

    I.
    Anh về lại ngôi nhà mình
    Sau mười năm chiến tranh.
    Mẹ đón anh buổi bình minh nhập nhoạng,
    Cơn mưa đón anh buổi hừng đông chạng vạng,
    Mưa… Mưa… Mưa…
    Mưa ngoài trời
    Khắp nơi,
    Mưa ngoài sân,
    Nhưng cũng mưa cả trong nhà…
    Sau lời mẹ là lời mưa reo ca…
    Nhà dột.
    Chỗ nằm chỉ còn đủ độ dài giữa hai chiếc cột
    Chiều rộng bằng khuôn chiếc tăng.
    Mắc võng.
    Lại mắc võng.
    Vẫn là cây theo anh từ rừng về đây làm cột.
    Võng đưa sẽ ướt,
    Nhưng đã có con mọt trong cột làm âm thanh đung đưa
    Ngày xưa,
    Chỗ ướt mẹ nằm, sau mười năm
    Vẫn chỗ mưa mẹ đứng
    Mẹ trao cho anh chiếc đèn và bảo
    Ðừng để ngọn lửa rụng!
    Mẹ xếp những thùng, chậu, nồi, xoong…
    Khúc nhạc mưa nhà dột tấu lên
    Ru êm cánh võng.
    Người lính nằm im,
    Nghe âm thanh chiến tranh trong người mình cất giọng
    Trong đêm hòa bình đầu tiên.

    II.
    Không có trái bom nào rơi đúng nhà mẹ,
    Không có viên đạn nào bắn thủng mái nhà mẹ
    Chỉ có đứa con trai đi xa
    Chỉ có sự chờ đợi nặng nề giọt xuống
    Ðã xuyên thủng mái nhà thành những lỗ to lỗ nhỏ khác nhau
    Nắng mưa lọt vào sau
    Xuyên
    Xối
    Những sợi nắng, những sợi mưa nếu có thể nối, cũng chỉ dài
    Bằng một phần sự mong đợi
    Và những hạt nắng, những hạt mưa nếu đem xếp lại, có thể cao hơn mọi trái núi.
    Mười năm, cũng chỉ là thoáng qua,
    Vì tuổi mẹ sáu bẩy lần hơn,
    Mẹ vẫn nói đời mình như nắng trận mưa cơn…
    Mái rạ của mẹ cũng không thủng lỗ chỗ
    Nếu con chỉ đi ra đồng, ra chợ
    Chứ không phải chiến tranh.
    Có phải những viên đạn trong vô hình ý nghĩ
    Bắn lúc đêm khuya vào đứa con thơ bé
    Ðã để những lỗ thủng lốm đốm trên màu tóc mẹ
    Như những hạt nắng hạt mưa giọt sót vào đây,
    Ðể ai ai cũng phải nhìn và vội ngoảnh đi ngay…
    Và đêm nào mẹ cũng khấn, để phập phồng một lần tin, một lần vui,
    Nhưng tai ác hơn, mái nhà cứ thủng.
    Chẳng có na-pan, lân tinh, phốt-pho
    Chỉ có mưa nắng,
    Sự xa vắng,
    Khiến mái rạ mục mủn, bạc như màu tóc bạc,
    Ðôi sẻ tự tình bị hẫng hốt hoảng vù lên, bụi mù như tro bay…
    Mong đợi
    Yêu đương,
    Giả định: sống chết
    Của mẹ về con, làm cho con được sống.
    Con trở về giản dị,
    Cái ngõ nhỏ, mái nhà quê,
    biến thành cổng trời, thành lâu đài trong mắt mẹ đón con.
    Buổi sớm,
    Nắng xiên nghiêng,
    Anh nằm ngửa,
    Mái nhà có mắt nhìn anh
    Người lính
    Lần đầu tiên giật mình…
    Những hạt bụi nhảy múa rung rinh,
    Những con đường sáng lên như nắng
    Và mỗi người là hạt bụi lung linh.
    Mẹ vẫn lên nhà xuống bếp một mình,
    Chiến thắng của mẹ là anh
    Niềm vui của mẹ là anh.
    Nỗi buồn của anh không phải trong chiến tranh…
    Những sợi nắng xuyên qua nhà mình
    Thành những mũi tên
    Thành những viên đạn,
    Bắn tiếp vào anh không gì che chắn
    Phải nhận tất cả,
    Vẫn anh.
    Hôm qua chưa nhận một viên đạn
    Hôm nay nhận những lỗ thủng
    Anh về quê không mang súng
    Vũ khí lúc này
    Hai bàn tay.
    Mẹ giục:
    – Ăn cơm, con!
    Hòa bình trong canh cua, mồng tơi, cà

    Mùi ổ rơm.

    1985

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)