Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Mùa xuân của Phượng

    chiều xuân sang em nhìn mưa muốn khóc
    kỷ niệm chong đèn thức suốt đêm qua
    ngón tay nhỏ lần đan sầu cô độc
    tưởng chừng như tuổi trẻ bỏ đi xa

    thứ bảy chiều em rong hè phố cũ
    con đường xưa hoa đỏ nở rộn ràng
    dòng sông đó bỗng nhiên buồn vô cớ
    bơ vơ tìm thương cát sỏi cồn hoang

    em đứng dậy xem mây chiều xuống thấp
    trời tháng giêng sương lạnh vai chùng
    sân ga nhỏ con tàu không dừng lại
    đôi vì sao buồn ngủ giữa không trung

    gió thì mệt, mùa xuân đang cúi mặt
    hàng dừa xanh xõa lá đứng âm thầm
    em muốn nói điều gì trong đôi mắt
    mà mùa xuân khuôn mặt vẫn xa xăm

    rồi xuân đến sau lưng nhiều ảo mộng
    buổi em về xanh rừng tóc cao nguyên
    đồi chiều xa biểu hiện nét mi hiền
    tay trắng muốt nuôi linh hồn thảo mộc

    em ngồi khóc mùa xuân nhăn mặt khóc
    môi em buồn cho thời tiết buồn theo
    để rồi anh cũng yêu Phượng thật nhiều
    mới buổi sáng anh mê người buổi tối[1]

    Chú thích

    1. Khổ cuối bài thơ này có bản chép như sau:

      em ngồi khóc, mùa xuân nhăn mặt khóc
      môi em buồn cho thời tiết buồn theo
      con sông nhỏ bỗng vô cùng cô độc
      trôi về xuân với một ít rong bèo… ^

    Bình luận

    1. ĐỌC THƠ NGUYỄN NHO SA MẠC,
      BÀI “MÙA XUÂN CỦA PHƯỢNG”

      Quả tuổi trẻ làm thơ tình da diết
      Tâm hồn chung mọi sự cũng đều chung
      Đọc lên nghe có đôi chút ngại ngùng
      Rồi gió thoảng cũng bay vèo đi mất

      Cái còn lại vẫn thấy toàn ngôn ngữ
      Chiều sâu đâu còn đọng chút nào đâu
      Hay chỉ toàn vương vấn những mảng sầu
      Và thi tứ lại thêm vài chắp vá

      Thơ chỉ thế hỡi Nguyễn Nho Sa Mạc
      Cả nhà thơ tên vắng vẻ cuồng si
      Sa mạc nào lại nho mọc lên chi
      Quả hoang vắng nên cuộc đời đoản mệnh

      Ý tứ mượn vay thi từ lệnh khệnh
      Vài chỗ hay nhưng mới mẻ gì đâu
      Cũng tinh cầu cũng xa vắng ngàn sao
      Chưa thấy được ý thơ gì riêng cả

      Thơ như vậy thì khác chi hoa lá
      Cũng xanh vàng hay đỏ tím vậy thôi
      Vốn tràn hề muôn nẽo khắp đường đời
      Dễ tìm được chút gì đâu đặc sắc

      Nhưng nói thật thơ Nguyễn Nho Sa Mạc
      Đọc vào xong cũng đọng chút cảm tình
      Thấy hồn thơ cũng chút ít ẩn tàng
      Uổng chết sớm hóa cây đời non trẻ

      NHÀ THƠ ĐẠI NGÀN
      (23/01/16)

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)