Cái máy tuốt lúa
Trông kìa, máy tuốt
Rung triệu vì sao
Đầy sân hợp tác
Thóc vàng xôn xao
Máy tròn xoay tít
Núi thóc dần cao
Máy không biết mệt
Cười reo rào rào
[…]
Trông kìa, máy tuốt
Rung triệu vì sao
Đầy sân hợp tác
Thóc vàng xôn xao
Máy tròn xoay tít
Núi thóc dần cao
Máy không biết mệt
Cười reo rào rào
[…]
[…]
gối tay nằm giữa lặng im
giật mình, hai mắt ướt nhèm cả hai
muốn vùng dậy, bứt đôi tai
hét vang mà chạy ra ngoài cô đơn.
[…]
Em như một mảnh trăng chìm
Cầm lên thì vỡ, đứng nhìn thì đau.
[…]
[…]
Có những cái nắm tay cuối đời không biết nói lên được điều gì
lúc người kia lãng quên và người này còn nhớ
một người nắm tay mình bước đi, vậy thôi, chẳng cần hỏi rõ
quen hay lạ thì cái nắm tay cũng đã là một điểm tựa
nhắc nhở mình cần nhau…
Buổi chiều đó có thể là một ngày mùa đông rét mướt trên đầu
cho người này hôn người kia qua vệt môi chung trên tách choco nóng
buổi chiều đó có thể là một ngày mùa hè mệt nhọc
cho người kia thấm giọt mồ hôi của người này bằng một giọt mồ hôi khác cùng rơi….
Trong những buổi chiều tà chúng ta sẽ đi mà không cần biết đường chân trời…
[…]
Bỗng dưng ngờ ngợ những đường chỉ tay
Bao nhiêu uẩn khúc nhìn mình chằm chằm
Bao nhiêu đêm rằm đổ vào bóng tối
thủa em chưa chồng
Bỗng dưng đánh mất tất cả mênh mông
[…]
[…]
Có những mùa bặt gió
Mà sao lá rụng đầy
Ngang qua em có thấy
Nỗi buồn còn run cây.
Cũng liều uống rượu cùng em
Bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần
Cái ghè rượu hóa chứng nhân
Chúng mình mỗi đứa một cần vít cong
[…]
[…]
Anh chợt nghe mưa gió ở trên kia
Thân thể lạnh thu mình trong gỗ mục
Anh chợt ngứa nơi bàn chân cỏ mọc
Anh chợt đau vầng trán nặng đêm khuya
Trên tay dài giun dế rủ nhau đi
Anh lặng yên một mình nghe tóc ướt
Nằm ở đấy, hai bàn tay thấm mệt
Ngón buông xuôi cho nhẹ bớt hình hài
Những bài thơ anh đã viết trên môi
Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh.
Ai dậy sớm
bước ra nhà
cau ra hoa
đang chờ đón
Ai dậy sớm
đi ra đồng
cả vừng đông
đang chờ đón
Ai dậy sớm
chạy lên đồi
cả đất trời
đang chờ đón!
[…]
Có thể rồi chúng ta vẫn lại làm thơ
Nhưng nón trắng ơi
Nước bạc ơi
Xin em đừng gói kỷ niệm của chúng mình vào chiếc phong bì trắng…