Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Hoa lúa

    Tác giả:

    Em là con gái đồng xanh
    Tóc dài vương hoa lúa
    Đôi mắt em mang chân trời quê cũ
    Giếng ngọt, cây đa
    Anh khát tình quê ta trong mắt em thăm thẳm
    Nhạc quê hương say đắm
    Trong lời em từng lời
    Tiếng quê hương muôn đời và tiếng em là một
    Em ca giữa đồng xanh bát ngát
    Anh nghe quê ta sống lại hội mùa
    Có vật trụi, đánh đu, kéo hẹ, đánh cờ
    Có dân ca quan họ
    Trai thôn Thượng, gái thôn Đoài hai bên gặp gỡ
    Cầm tay trao một miếng trầu
    Yêu nhau cởi áo cho nhau
    Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay
    Quê hương ta núi ngất, sông đầy
    Bát ngát làng tre, ruộng lúa
    Em gái quê hương mang hình ảnh quê hương
    Xa em năm nhớ, gần em mười thương
    Còn bàn tay em còn quê hương mãi
    Em mang nguồn ân ái
    Căng ngực trẻ hai mươi
    Và trong mắt biếc nhìn anh
    Em gái quê si tình
    Chưa bao giờ được yêu đương trọn vẹn…

    Anh yêu em muôn vàn như quê ta bất diệt
    Quê hương ta ơi từ nay càng đẹp
    Tình yêu ta ơi từ nay càng sâu
    Ta đi đầu sát bên đầu
    Mắt em thăm thẳm đựng màu quê hương.

    (1955)

    Bình luận

    1. Bài thơ “Hoa lúa” của Hữu Loan ai post lên đây còn thiếu rất nhiều. Trên đây chỉ là đoạn đầu và đoạn cuối cùng, còn thiếu hẳn một đoạn rất dài ở giữa.

    2. Nếu cần, tôi sẽ post cả bài thơ trên lên đây để mọi người cùng đọc!

    3. vĩnh nguyên says:

      Nếu bạn nào có trọn bài thơ “Hoa lúa”thì hãy Post lên cho mọi người được biết.Bạn đọc sẽ cám ơn nhiều .Thơ cùa Hữu Loan vì không xuất bản nên không phải ai cũng biết.

    4. Bùi Xuân Lâm says:

      Bui Xuan Lam
      Bạn Đọc

      Tôi đã đọc mục “Tiễn biệt nhà thơ Hữu Loan” đăng trên VN.thuquan. Các bài viết, hầu hết thường chỉ nhắc đến Hữu Loan với bài thơ “Màu tím hoa sim” nổi tiếng của ông, mà quên rằng, Hữu Loan còn có một bài thơ rất hay nữa, thậm chí hay hơn cả bài “Màu tim hoa sim”! Đó chinh là bài “HOA LÚA”. Bài thơ này đã được in trong “Tuyển tập Thơ Việt Nam 1945-1955” ở miên Bắc lúc đó. Năm 1956, tôi học lớp 7 trường PT cấp 2 Nguyễn Quôc Ân (Ninh Bình), gần huyện Nga Sơn, quê Hữu Loan, lại có 2 thày giáo người Thanh Hoá, trong đó có một thày cùng quê Hữu Loan, dạy Văn chúng tôi. Vì vậy, chúng tôi biết nhà thơ Hữu Loan từ đó. Bài thơ này, tôi thuộc lòng từ hồi đó, đến nay tôi vẫn còn nhớ, xin chép lại ra đây, để các bạn cùng đọc:

      HOA LÚA

      Em là gái đồng xanh
      Tóc dài
      Vương hoa lúa
      Đôi mắt em mang
      Chân trời quê cũ
      Giếng ngọt
      Cây đa
      Anh khát
      Tình quê ta
      Trong mắt em thăm thẳm
      Nhạc quê hương say đắm
      Trong đời em
      Từng lời
      Tiếng quê hương muôn đời
      Và tiếng em
      Là một.

      Em ca
      Giữa đồng xanh
      Bát ngát
      Anh nghe quê ta
      Sống lại hội mùa
      Có vật trụi
      Đánh đu
      Kéo hẹ
      Đánh cờ
      Có dân ca quan họ
      Trai thôn Thượng, gái thôn Đoài
      Hai bên gặp gỡ
      Cầm tay
      Trao một miếng trầu
      “Yêu nhau cởi áo cho nhau
      “Về nhà mẹ hỏi – qua cầu gió bay!”

      Quê hương ta
      Núi ngất
      Sông đầy
      Bát ngát làng tre ruộng lúa
      Em gái quê hương
      Mang hình ảnh quê hương
      Xa em năm nhớ
      Gần em mười thương
      Còn bàn tay em
      Còn quê ta mãi.

      Em mang nguồn ân ái
      Trong ngực trẻ hai mươi
      Và trong mắt biếc nhìn anh
      Em gái quê đa tình
      Chưa bao giờ được yêu thương
      Trọn vẹn.

      Em lớn lên
      Mang gông xiềng phong kiến
      Như ruộng vườn phì nhiêu
      Thân em như tấm lụa điều
      Phất phơ giữa chợ
      Thân em như cành mai
      Đậu chân cú vọ
      Như hạt ngọc ngâu vầy
      Những tình em
      Đắng cay
      Còn khóc
      Trong ca dao tuc ngữ
      Người trai quê
      Xin trầu
      Một thuở
      Hát rằng :
      Trong chiều xưa
      “Đường xa gánh nặng anh chờ
      “Qua cầu anh đợi, bây giờ quên nhau”.

      Người trai quê biết đâu
      Những đêm dài
      Em khóc
      Đầy như giếng mưa
      Câm như bồ thóc
      Trăm năm dù lỗi hẹn hò…

      Sau Cách mạng
      Quê ta
      Có Đội về phát động
      Lúa xanh gầm như sóng
      Cố bần như núi cao
      Em gái quê cần lao
      Điển hình trong tố khổ
      Những tình em từ xưa tan vỡ
      Dưới đáy mồ sâu
      Hiện về
      Vạch từng tên đao phủ
      Của tình yêu từ xưa.

      Trong mắt em
      Hình ảnh quê ta
      Làm sao mà rạo rực!
      Anh kiêu hãnh
      Có quê hương bất khuất
      Và có người yêu
      Là em gái
      Quê hương.

      Anh yêu em muôn vàn
      Như quê ta
      Bất diệt
      Quê hương ta ơi
      Từ nay
      Rồi càng đẹp!
      Tình đôi ta ơi
      Từ nay
      Rồi càng sâu!

      Ta đi, đầu sát bên đầu,
      Mắt em thăm thẳm đựng màu trời quê…

      HỮU LOAN

      ** Trong bài thơ này, các dấu chấm câu (như dấu phảy, chấm, chấm lửng, chấm than, chấm hỏi, gạch ngang…), tôi không nhớ được hết, nên không dám đặt vào trong đó. Nhưng nhịp điêu bài thơ, thì tôi đảm bảo chắc chắn là như trên.
      Tôi là giáo viên Ngữ Văn, đã dạy cho các em học sinh học bài thơ này, các em rất thích và rất thuộc bài thơ.
      Trên đây là vài lời tâm sự cùng ban đọc, cũng là vài dòng gọi là để tưởng miệm nhà thơ yêu quý của chúng ta: HỮU LOAN !

      Nộn Khê, 29-3-2010, (tức 14-2 Canh Dần),
      BÙI XUÂN LÂM.

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)