Thica.net

Mạng thi ca Việt Nam

  • Cái thai hoang

    Tặng bà mẹ Việt Nam[1]

    Ới hỡi đứa con không có tên
    Nằm tròn xác bụng mẹ vô duyên
    Con lên mầm sống trong lòng chết
    Bởi mẹ con là một gái đêm.

    Người mẹ đi hoang kiếp ái tình
    Đời còn ai nghĩ chuyện khai sinh
    Cho con hạt máu rơi vơ vất
    Đang cựa trong thai kết lấy hình.

    Con sẽ ra đời con của ai?
    Ngoài này đang lắm bước chông gai
    Gì nuôi cơn đói lòng dao cắt
    Gì đắp che cơn rét buốt giời?

    Thuế sống rồi con gánh nặng nề
    Rồi con viết mướn hay may thuê
    Về đâu nương náu đi đâu thoát
    Hay sớm đi hoang tối ngủ hè.

    Con sẽ dùng chi đôi cánh tay
    Dùng chi cho thỏa chí lòng say
    Dùng chi cho thỏa cánh hồn bay
    Dùng chi dùng chi thời loạn này?

    Con sẽ dùng chi hay sẽ giam
    Thân làm tôi mọn cửa giàu sang
    Lòng vào quên lãng của thời gian
    Đời vào bóng tối của lầm than?

    Rồi con cười khóc với ai đây
    Khói lửa đang cơn thế sự này
    Khắp cõi cỏ hoa đang nhớn nhác
    Đêm mù đang loạn gió Đông Tây.

    Nào khác chi đời mẹ của con
    Ép khuôn cười khóc để người buôn
    Một đêm chung chạ bao hơi hướm
    Đến rạng mai ngày nát phấn son.

    Mạch sống chan hòa dưới đất sâu
    Hỏi đời đất cát: Mẹ con đâu?
    Nhà hoang lưu lạc thân hoang đấy
    Bán phút vui cho cả giấc sầu.

    Cũng khác gì ta giận hóa say
    Gối đầu lên bụng mẹ con đây
    Bút nghiên đánh đĩ mòn thân thế
    Giờ viết ru con khúc hát này.

    Ta đã đi qua thế giới mù
    Đất trời tao loạn tựa hoang vu
    Muôn hồn bay bổng không còn cánh
    Cả chuyện yêu đương cũng hóa thù.

    Muốn rẫy cho bằng khắp bất công
    Cho hoa thêm sắc lúa thêm đòng
    Cho tình giao cả muôn thân lại
    Làm một thân – Trong một tấm lòng.

    Nhưng trong con với cả ngoài kia
    Khói lửa thanh bình hóa loạn ly
    Tâm sự dưới trời sao động mãi
    Đời hoang lộng gió lấy gì che?

    Tuổi sạm ba mươi dở khóc cười
    Đời nhiều cám dỗ lắm con ơi!
    Lợi danh một thoáng men như rượu
    Một thoáng lên môi chếnh choáng rồi.

    Thôi nói làm chi căm hận ta
    Đủ ngày gọi cửa mẹ con ra
    Mẹ con một kiếp vô thừa nhận
    Con cứ tìm ta: con với cha.

    Rồi lớn lên con mở mắt nhìn
    Khóc cùng bách tính sống như đêm
    Nhưng không! Đừng khóc! Thân gân cốt!
    Ta bậc thang đời
    Con giẫm lên!

    Dưới gót Phát xít Nhật 1942

    Chú thích

    1. Có bản đề: Tặng Trần Nguyệt Hiền ^

    Bình luận

    ví dụ: http://www.example.com

    Lời bình: (Vui lòng gõ tiếng Việt có dấu)